NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Chương 101: Suy nghĩ táo bạo


Bà Lâm bình tĩnh lại rồi nở nụ cười trên mặt nói: “Niêu Niêu con bé không bị làm sao cả mà là Thế Lương (ông Lâm) xảy ra chuyện rồi, ông ấy bị ngã từ trên cầu thang xuống đất, bây giờ đang nằm trong bệnh viện, bác sĩ nói là nếu như ông ấy qua khỏi tối nay thì sẽ không làm sao, nếu không thì khó mà qua khỏi, cho nên chị muốn... bảo em đi thăm Thế Lương, nói chuyện với ông ấy, hoặc để Thế Lương nghe thấy giọng của em thì ông ấy sẽ tỉnh lại.”

Phu nhân Giang Sa xinh đẹp vừa biết tin Niêu Niêu của cô không sao thì cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghe được tin ông Lâm xảy ra chuyện thì chân mày vừa mới giãn ra đã lại nhăn lại lo lắng hỏi: “Sao anh họ lại bị ngã từ cầu thang xuống đất?”

Đúng vậy, Giang Sa là em họ của ông Lâm Thế Lương, bọn họ lớn lên cùng nhau từ nhỏ, chỉ là sau khi trưởng thành thì Giang Sa được gả vào một gia đình giàu có, từ đó cuộc sống trở nên giàu có nên không quay về quê hương nữa, cũng rất ít khi giao thiệp với người thân ở dưới quê.

Bà Lâm bị Giang Sa hỏi trúng tim đen nên vội vàng cười đùa nói: “Thì là tuổi tác cao rồi thôi, em cũng biết đấy, năm nay Thế Lương ông ấy cũng đã năm mươi rồi, người già thì khó mà tránh khỏi những lúc chân chậm tay run...”

Giang Sa không nghi ngờ gì nên liền chau mày có chút khó xử nói: “Anh họ xảy ra chuyện, tôi chắc chắn là phải đi thăm anh ấy, nhưng... nhưng chồng tôi sắp về nhà rồi, không nhìn thấy tôi ở nhà thì nhất định sẽ hỏi tôi đi đâu, đến lúc đó mà bị truy cứu ra thì sẽ có rất nhiều chuyện sẽ bị lôi ra, tôi không thể đi được!”

Bà Lâm vừa nghe thấy Giang Sa có vẻ muốn từ chối nên vội nhắng cả lên, suy nghĩ một chút rồi lập tức nghĩ ra một kế, bà bước lên phía trước một bước rồi nhỏ tiếng nói: “Hôm cô sinh Niêu Niêu ra đã vứt cho tôi nuôi dưỡng, mấy năm nay lại vì chút cớ này mà không hề về quê để thăm đứa nhỏ, bây giờ nó đã lớn rồi, đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp rồi, nó lớn lên chẳng khác cô là mấy, bây giờ nó đang ở trong bệnh viện, vẫn luôn túc trực bên cạnh Thế Lương, nếu như cô đi thì chắc chắn có thể gặp được nó, hai mươi hai năm rồi, lẽ nào cô thực sự không muốn gặp lại đứa con mình dứt ruột đẻ ra hay sao?”

Quả nhiên, sắc mặt Giang Sa lập tức thay đổi, bà cắn chặt môi lại, trong lòng giằng xé một hồi lâu sau rồi mới hạ quyết tâm nói: “Được, bây giờ tôi sẽ đi với bà đến bệnh viện, có điều, đến lúc gặp được Niêu Niêu, bà tuyệt đối không được nói cho nó biết thân phận của tôi. Bây giờ tôi... tôi vẫn chưa thể nhận nó được, còn nữa, sau này nếu như không phải là đứa bé xảy ra chuyện thì bà tuyệt đối cũng không được đến đây tìm tôi.”

Không phải Giang Sa cô có cuộc sống khác thì không chịu nhận người thân nghèo khó của mình ở quê, thực ra là... có một số người một số việc trong quá khứ tuyệt đối không thể bị đào bới lại lên, tuyệt đối không thể để chồng hiện tại của bà biết được, để che giấu tất cả những chuyện này thì bà đang phải làm “một người phụ nữ xấu xa” vứt bỏ cội nguồn của mình: “Được, tôi nhớ rồi!”

Bà Lâm gật đầu liên tục, tuy trên mặt thì tỏ ra vẻ khúm na khúm núm, nhưng trong lòng thì ghét cay ghét đắng, nếu như có thể, vĩnh viễn bà cũng không muốn để cho Giang Sa đi gặp chồng mình, trong này có quá nhiều ân ân oán oán rồi.

Giang Sa lấy áo khoác rồi lái xe chở bà Lâm đi về phía bệnh viện tư nhân của Hứa Thịnh.

Thấy Giang Sa lại còn tự lái xe, bà Lâm đứng một bên nhìn càng tỏ ra thêm đố kỵ mà oán hận, nhưng bà lại không dám thể hiện ra ngoài mặt.

Nửa tiếng sau hai người đã đến bệnh viện.

Lúc này người túc trực bên giường bệnh của ông Lâm đã được đổi thành Lâm Tinh Tinh.

Vì từ lúc ông Lâm xảy ra chuyện đến nay, Lâm Phiên Phiên vẫn ở trạng thái sốt ruột, lo lắng, sợ hãi sẽ xảy ra chuyện, cô vừa mới nắm lấy tay của ông Lâm nói chuyện với ông ấy rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay, Sở Tường Hùng đã bế cô sang phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi rồi.

Lâm Tinh Tinh với Tề Huynh vội vàng chạy đến, đúng lúc từ nhà vệ sinh quay lại thấy vậy nên đã ở lại thay Lâm Phiên Phiên túc trực bên giường bệnh của ông Lâm.

Vì thế cho nên Giang Sa vừa vào phòng bệnh liền nhìn thấy Lâm Tinh Tinh, theo bản năng nên cô đã nhầm Lâm Tinh Tinh chính là Niêu Niêu của cô.

“Niêu Niêu...”

Nắm chặt lấy tay của Lâm Tinh Tinh vì quá kích động, trong nháy mắt nước mắt Giang Sa đã rơi đầm đìa.

“Bà... Bà là ai?”

Lâm Tinh Tinh bị Giang Sa làm cho hồ đồ, không khỏi quay đầu sang nhìn bà Lâm.

Bà Lâm cũng sững người một lúc, sau đó trong mắt lập tức xoẹt qua một tia sáng điên cuồng, một suy nghĩ táo bạo bắt đầu được hình thành trong đầu bà, không do dự gì nữa, bà Lâm vội vàng nháy mắt với Lâm Tinh Tinh rồi nói: “Đây là cô của con tên là Giang Sa, là em họ của bố con, mau gọi cô đi.”

Nhìn biểu cảm trên mặt của bà Lâm càng khiến cho Lâm Tinh Tinh cảm thấy khó hiểu, nhưng nhìn thấy quần áo hàng hiệu với đồ trang sức quý giá trên người Giang Sa nên cô dù có ngốc thế nào đi chăng nữa thì cũng nhận ra được người này chắc là người thân giàu có nào đó của gia đình cô, thế nên cô lập tức không do dự gì nữa mà gọi Giang Sa một tiếng ngọt sớt: “Cháu chào cô!”

Đọc tiếp:

Bình luận

Đánh giá

4.8 sao (20 lượt)
Tìm kiếm
Tổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu XấuTổng Tài Lẳng Lơ, Tình Yêu Xấu - Chương 100
Lên đầu trang NgonTinh24