NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Mùng sáu tháng sáu, trời xanh mây trắng.

Sáng sớm Tịch Nguyệt đã thu dọn tất cả thỏa đáng.

Trong cung lão ma ma đã sớm chờ ở trong này.

Hôm nay không riêng gì phong hậu, Phượng Tê cung cũng đã chuẩn bị xong, tối nay sẽ dời qua.

Hoàng hậu dĩ nhiên là phải ở tại cung điện như vậy.

Phượng Tê cung và Khánh An cung chia ra đặt hai bên Tuyên Minh điện của hoàng thượng.

Từ bên này dời đến một bên khác, tuy đơn giản là dời cung nhưng ngụ ý lại có khác biệt một trời một vực.

Tuy chỉ có ba ngày, nhưng mà Cảnh đế đã lấy tất cả tốt nhất mà bản thân có thể nghĩ tới đều cho Tịch Nguyệt.

Nhìn người đó xa xa đi tới, cô gái mặc trang phục Phượng, Cảnh đế hơi nhếch lên khóe miệng, thậm chí ngay cả Thái hậu ngồi ở bên cạnh lên dây cót tinh thần cũng yếu ớt cười cười.

Tuy rằng đã xem chuyện phong hậu cực kỳ bình thường, thế nhưng lúc này Tịch Nguyệt lại càng có mấy phần thấp thỏm.

Làm sao nàng cũng không nghĩ tới, cho tới bây giờ cũng chưa từng nghĩ tới mình lại có cơ hội có thể trở thành hoàng hậu, vào một năm nàng mười bảy tuổi này, đi từng bước một đến chỗ quyền lực tối cao ở Nam Thấm, sau đó đi về phía nam nhân đã từng phụ lòng nàng kia.

Trở thành hoàng hậu của hắn.

Mà Cảnh đế nhìn khuôn mặt nhỏ bé mềm mại kia, nghĩ nhiều hơn.

Không thể nghi ngờ là hắn yêu thích nàng.

Càng sâu sắc, là cực kỳ yêu nàng.

Hắn đã sớm nghĩ tới, muốn lập nàng làm hậu, cả đời chỉ đối tốt với một mình nàng.

Nhiều năm như vậy, hắn đã mệt mỏi những nữ nhân khác.

Cũng chán ghét đối mặt những "Thật lòng" của thứ được gọi là mỹ nhân.

Hắn vẫn luôn rõ ràng, nếu yêu thích Nguyệt Nhi, tốt cho Nguyệt Nhi, vậy tất nhiên phải tìm một cơ hội thích hợp nhất phong nàng làm hậu, chỉ có như vậy, nàng mới sẽ không nhận lấy càng nhiều phiền phức.

Nhưng hắn còn chưa đợi đến cơ hội kia, mẫu hậu đã đưa hắn một cái.

Lúc này Cảnh đế càng là không thể dằn xuống tâm tình của mình.

Nghĩ đến lúc lần đầu tiên đại hôn, hắn cũng không có loại kích động này, cái loại cảm giác thật tràn đầy đó.

Giống như đây là tất cả, thật tốt quá rồi!

Sau tất cả, hai người đều là hoảng hốt không dứt.Truyện được chỉnh sửa và đăng tại <a href="https://ngontinh24.com/">ngontinh24.com</a> - Ngôn Tình 24 Chấm VN

Đợi đến lúc Tịch Nguyệt ngồi ở nội thất Phượng Tê cung, nàng mới dần dần có loại cảm giác hoàn hồn, tất cả trôi qua đều là hư ảo như vậy.

Kể từ hôm nay, Thẩm Tịch Nguyệt, nàng chính là hoàng hậu nước Nam Thấm.

"Chủ tử còn đang ngẩn người?" Hạnh Nhi nhỏ giọng hỏi Cẩm Tâm bên cạnh.

Cẩm Tâm gật đầu.

Tịch Nguyệt mờ mịt ngẩng đầu, nhìn họ một chút, lại nhìn một chút tẩm cung này.

Cuối cùng tràn ra một lúm đồng tiền như hoa.

Vốn là nàng cứ nghĩ nhất định phải được cưng chiều, nhất định phải leo lên trên nhưng cuối cùng có thể đi tới bước nào, nàng hoàn toàn không biết gì. Nhưng hôm nay nhìn cung điện hoa lệ này, nàng lại không khỏi cảm thấy, hình như tất cả đều không giống nhau.

Mà kiếp này, nàng nắm chặt tất cả.

Thời điểm kiếp trước nàng cho là hoàng thượng tổn thương lòng của nàng, nàng lạnh nhạt lại chỉ lo thân mình ở trong cung là tốt rồi, là cao thượng.

Nhưng hôm nay lại mới phát giác được, thì ra là thật sự không giống nhau như vậy.

Cảm giác mình có thể nắm chặt tất cả, thật tốt!

"Trong cung tất cả thật là đã xử trí thỏa đáng?" Tịch Nguyệt rốt cuộc tỉnh lại, mở miệng.

"Hồi nương nương, đúng vậy. Ngài yên tâm là được." Lúc trước bị phân công đến bên cạnh Thẩm thường tại, bao nhiêu người là không cam lòng. Nhưng theo chủ tử từng bước một đi tới hôm nay, bọn hạ nhân này cũng hiểu, thì ra rất nhiều chuyện đều là chuyện do người làm.

"Chủ tử, nô tỳ hầu hạ ngài thay quần áo, tắm rửa một phen thôi. Hôm nay ngài cũng mệt mỏi rồi."

Canh giờ này đã là gần tối, thay quần áo, dùng bữa tối, cũng nên nghỉ ngơi sớm một chút, mấy ngày này, chủ tử thật là mệt muốn chết rồi.

Tịch Nguyệt gật đầu.

Đứng dậy. Còn chưa chờ tiến vào phòng tắm, đã nghe vang dội một tiếng: "Hoàng thượng giá lâm ——"

Vừa quay đầu lại, chỉ thấy hoàng thượng đã vào cửa.

"Thần thiếp gặp qua hoàng thượng, Ngô Hoàng Vạn Tuế Vạn Tuế Vạn Vạn Tuế."

Cảnh đế cười ngắt mũi của nàng một cái: "Cái miệng nhỏ này của nàng ngược lại ngọt ngấy. Nếu trẫm vạn tuế, trang ## bubble nàng thật là sẽ bồi trẫm?"

Đang khi nói chuyện nâng người dậy.

Tịch Nguyệt cười vòng quanh hông của Cảnh đế: "Hoàng thượng bảo thần thiếp làm cái gì, thần thiếp chính là làm cái đó."

Cảnh đế ví như không người hôn in ở trên mắt của nàng.

"Trẫm muốn trong mắt nàng chỉ có trẫm, trong lòng chỉ có trẫm."

Tịch Nguyệt tựa đầu vào ngực của hắn: "Để thần thiếp nghe một chút, trong lòng hoàng thượng có phải cũng có thần thiếp."

"Bốp!" Cái mông nhỏ bị đánh một cái.

Cảnh đế cười nói: "Thật sớm trong lòng trẫm đã có nàng, chỉ là nàng không xem trẫm là chuyện to tát. Nàng là đứa nhỏ không có lương tâm. Có điều, thật tốt, Nguyệt Nhi, chúng ta như vậy thật tốt. Nàng rốt cuộc là hoàng hậu của trẫm rồi, rốt cuộc là hoàng hậu của trẫm rồi."

Câu nói kế tiếp càng như là nỉ non.

Tịch Nguyệt cắn môi dựa vào trên người của hắn.

"Hoàng thượng, thần thiếp hầu hạ ngài tắm rửa có được hay không?"

Đã rất nhiều ngày, hai người cũng không có chuyện kia rồi.

Cảnh đế như có ý nghĩa cười: "Thế nào? Bỏ phí nhiều ngày như vậy? Nguyệt Nhi cảm thấy muốn?"

Tịch Nguyệt không tuân theo dậm chân: "Hoàng thượng không nên xuyên tạc ý tứ trong lời thần thiếp nói. Mấy ngày nay vội vàng chuẩn bị, thần thiếp đã muốn mệt chết đi được. Hoàng thượng còn nói lời bố trí thần thiếp như vậy. Thần thiếp thật là oan ức."

Cảnh đế cười ha ha, một tay bế nàng lên.

"Đi, chúng ta không tắm ở nơi này, trẫm dẫn nàng đến Tuyên Minh điện, chúng ta đi ngâm suối nước nóng."

Dứt lời chính là ôm người đi ra ngoài.

Ngược lại hoàn toàn không để ý ánh mắt người bên cạnh.

Tự nhiên cũng không ai dám nhìn, Cảnh đế phóng túng cười to.

Không hơn một lát, chỉ thấy hai người vẫn dựa sát vào nhau không hở một tí ở trong nước.

Tịch Nguyệt cảm thấy toàn thân đều cực kỳ thoải mái, nước nóng này là giải trừ mệt mỏi nhất.

Những này qua, đầu tiên là Thái hậu bệnh, tiếp đó lại là đại điển phong hậu, nàng dĩ nhiên là tâm lực quá mệt mỏi.

"Thật là thoải mái đấy."

"Thoải mái thì mỗi ngày đều tới đây ngâm, cho dù là nàng ở chỗ của trẫm, trẫm cũng là đồng ý."

Tịch Nguyệt ngẩng đầu cắn xuống cằm của hắn, gắt giọng: "Hoàng thượng lại nói bậy, sao thần thiếp có thể ở nơi này, ngài đã đối đãi thiếp cực tốt rồi, việc nhỏ như vậy, tất nhiên thiếp không thể để cho ngài bị ngôn quan lên án."

Dù động tác của nàng như mèo rừng nhỏ, nhưng săn sóc trong lời nói thật ra khiến Cảnh đế thoải mái không dứt.

"Nếu như bọn họ dám nói bậy, tất nhiên là trẫm phải trừng trị bọn họ thật tốt một phen. Giữ lại bọn họ là vì nước làm chút cống hiến, không phải là vì để cho bọn họ tính toán trẫm. Đã như vậy, trẫm còn giữ bọn họ làm chi."

Ngón tay Tịch Nguyệt chọt người: "Hoàng thượng là không mặc cả."

Bộ dáng như vậy ngược lại đáng yêu, không thấy làm bộ một chút nào.

Trong cung này thay đổi bất cứ người nào, nếu như dám nói chuyện như vậy với Cảnh đế, nếu nói như vậy, kết quả kia cũng có thể tưởng tượng được.

Chỉ có Tịch Nguyệt làm, Cảnh đế lại cảm thấy thật sự đáng yêu. Làm cho người ta thương đến trong lòng.

"Nàng thật là một cô bé không có lương tâm, trẫm vì nàng giận đỏ cả mặt vì hồng nhan, nàng lại nói trẫm như vậy, xem trẫm xử lý nàng không." Dứt lời thì đè nàng ở phía dưới hôn mãnh liệt.

Hai người hôn rất lâu, cuối cùng Cảnh đế thả người ra, hắn cũng đúng là mệt mỏi.

Nếu không lúc này là tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Tịch Nguyệt.

Hai người thở hổn hển dựa vào nhau.

Lúc lâu, Cảnh đế mở miệng: "Đợi qua chút thời gian, trẫm sắp xếp người tay nghề giỏi dẫn Ôn Tuyền qua, như vậy, dù là ở bên nào đều có thể ngâm tắm như nhau, nàng thấy có được không?"

Tịch Nguyệt không ngờ Cảnh đế lại nghĩ vì nàng như thế, cắn môi, nỉ non: "Ngừơi đối đãi thiếp thật tốt!"

Cảnh đế cười hả hê: "Trẫm không đối tốt với nàng, thì đối tốt với người nào chứ?"

Nhìn hắn có chút tự đắc, Tịch Nguyệt cảm thấy giật mình, chỉ là ngay sau đó hốt hoảng cúi đầu.

Không được dễ dàng động lòng, nàng tự nói với mình vô số lần.

Động tác của nàng quá mức nhanh chóng, không để ý đến một màn hoàng thượng trầm tư và đau khổ kia sau khi nàng cúi đầu né tránh.

Nhưng cho dù như thế, hắn vẫn nhếch lên nụ cười ấm áp.

Nguyệt Nhi của hắn, tương lai nhất định cũng sẽ thương hắn.

***

Nước Nam Thấm nghênh đón tân hoàng hậu của bọn họ.

Mà Trúc Hiên lại đã đập ngổn ngang rồi.

Một bên khác, trong phòng Phó Tiệp dư cũng là đèn đuốc sáng choang.

Phó Cẩn Nghiên xụi lơ ở trên ghế, toàn thân đều cảm thấy không có hơi sức, Tú Nhi bên cạnh cũng là như thế.

Trong cung này, người đều bận rộn đại điển sắc phong hoàng hậu, nơi nào biết được, bắt đầu từ hôm qua chính là bọn họ vẫn bận rộn đến nay.

Hôm nay thấy tất cả thuận lợi, cuối cùng thì bọn họ yên lòng.

Vốn là bọn họ cũng gửi hy vọng vào Phó Cẩn Dao sẽ không điên cuồng làm ra chuyện như vậy. Nhưng trời không cho người toại nguyện, chỉ là hạ nhân báo lại, quả thật có người không ngồi yên.

Huệ phi tuyên bố không thoải mái, muốn tuyên Chu thái y yết kiến.

Phó Cẩn Nghiên đương nhiên hiểu rõ, n đây tất nhiên là muốn ó được cái gì ở chỗ Chu thái y, trước kia Chu thái y này từng nhận ân huệ của Phó tướng, dĩ nhiên là hết sức giúp đỡ tỷ muội Phó gia.

Cũng may lúc trước Phó Cẩn Nghiên gặp được Phó Cẩn Du, nếu không chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Nàng tuy đã để người ta coi chừng Trúc Hiên, nhưng trước sau rốt cuộc không thể hạn chế người của Trúc Hiên ra vào.

Đầu óc Phó Cẩn Du xoay chuyển nhanh, dĩ nhiên là đoán được Phó Cẩn Dao này nhất định sẽ nhờ thái y.

Thật ra đúng là có thể phán đoán ra, trong cung này nào có những người khác thêm thích hợp làm cái này.

Chu thái y được Phó Cẩn Du dặn dò, cuối cùng cũng coi như là không cho Huệ phi cơ hội gì.

Sau đó Phó Cẩn Nghiên cũng biết, vì để tránh cho nàng ấy làm vài thứ không thoả đáng, bèn đi thẳng tới Trúc Hiên, ngồi ở chỗ đó nói nhăng nói cuội.

Cho dù Phó Cẩn Dao đuổi người, cũng không nhúc nhích chút nào.

Biện pháp này mặc dù khó coi lại vô lại, nhưng cũng là một cách tốt.

Tối thiểu nàng ở đấy, thì Phó Cẩn Dao sẽ không ra ngoài hại người.

Ban đêm càng thêm trông coi chặt chẽ.

Thở dài một hơi, Phó Cẩn Nghiên nhìn Tú Nhi bên cạnh.

"Tú Nhi, ngươi mệt không?"

Tú Nhi gật đầu: "Mệt mỏi là tự nhiên, nhưng thấy Huệ phi nương nương không gây thành đại họa, nô tỳ cũng vui mừng."

Một điểm này, ngay cả một cung nữ nho nhỏ cũng biết, mà Phó Cẩn Dao xuất thân đại gia, chịu nhiều giáo dục như vậy lại không biết.

Nàng ấy cứ yêu Cảnh đế như vậy sao? Yêu đến tình nguyện bồi thêm cả nhà của mình?

Nàng ấy cũng chưa từng nghĩ tới, nếu như sự việc đã bại lộ, sẽ tạo thành ảnh hưởng như thế nào.

Lại nghĩ tính tình Phó Cẩn Dao, sợ rằng nàng ấy cảm thấy sự việc cũng sẽ không bại lộ đâu?

Cõi đời này nào có tường không bị gió lùa?

Không nói cái khác, chính là chỗ này dường như có thể tùy ý thấy được, lại tùy ý không nhìn thấy ám vệ. Chính là bọn họ nghĩ cũng không nghĩ đến tai hoạ ngầm.

Nghĩ tới đây, sự khác thường của nàng hai ngày nay, tất nhiên cũng sẽ bị hồi báo cho Cảnh đế vào ngày sau, có điều cũng tốt.

Phó Cẩn Nghiên thở phào nhẹ nhõm, nàng hoàn toàn có thể nói là lo lắng tỷ tỷ ầm ĩ nơi đó.

Chỉ cần không xảy ra chuyện, tất cả đều dễ nói chuyện.

Hai ngày một đêm này, nàng quá mệt mỏi rồi.

Bình luận

Đánh giá

4.0 sao (3 lượt)
Tìm kiếm
Ký Sự Hậu CungKý Sự Hậu Cung - Chương 184
Lên đầu trang NgonTinh24