NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Tháng chạp, màu đông tuyết trắng, phấp phơi bay xuống.

Hoan Hỉ thành tràn ngập một tầng tuyết trắng, gió lạnh thổi qua, bông tuyết nhè nhẹ rớt xuống.

“Ắt xì!”

Một cái thanh âm hắt xì nho nhỏ theo lầu các, truyền ra.

Chỉ thấy một tiểu cô gầy yếu mặc chiếc áo hồ cừu màu trắng, trong ngực ôm ấm lô ( lò sưởi nhỏ ), bốn phía cũng đều bày lò sười, đem lầu các sưởi ấm lên. Nhưng lại mở toang cửa sổ, làm cho tuyết trắng thổi vào trong phòng, đuổi đi cái ấm áp.

Hấp hấp cái mũi, cô gái đem cái ấm lô ôm trong lòng càng chặt, tiếp tục ngồi ở cửa sổ, không tính đem cửa sổ đóng lại.

Khuôn mặt thanh lệ, ngũ quan tỉ mỉ, làn da bạch gần như trong suốt, cánh môi đông lạnh mang theo một tia trắng xanh, không có nửa điểm huyết sắc, chỉ có cặp mắt đồng tử xinh đẹp, đen huyền lại trong trẻo, lóe lên tia tức giận.

Lúc này, cặp mắt xinh đẹp kia chớp cũng không chớp nhìn chăm chú vào lầu các ở phía cận, cách một đạo tường, là hàng xóm của chính mình.

Loại thời tiết này, mỗi người đều ăn mặc khá chặt chẽ, giấu giếm đi da thịt, nhưng nam hài cách vách lại chỉ mặc quần áo thô mỏng manh, đứng trong sân viện luyện quyền.

Ánh mắt của nàng, đều dán chặt trên người nam hài kia.

Thấy hắn không sợ lạnh luyện quyền, thậm trí trên thái dương còn đổ mồ hôi, nếu không có tuyết rơi, thì sẽ nghĩ đến, hiện tại là mùa hè.

Khẽ mím môi, nàng lạnh lùng nhìn.

Theo cách vách đưa tới đây một hộ hàng sớm mới, mấy tháng này, nàng luôn nhìn như vậy.

Hàng xóm họ yến, nghe nói là một tiêu cục có danh tiếng trên giang hồ, hơn nữa Yến gia chủ nhân hơn mười năm trước từng chịu qua ân huệ của phụ thân nàng, tuy rằng nhiều năm không gặp mặt, nhưng đều có thư từ qua lại, cảm tình rất tốt.

Cho nên, khi Yến gia vừa chuyển tới đây, cha nàng rất vui mừng, còn thiết đãi yến tiệc hảo hảo gặp nhau một phen.

Thân thể của nàng yếu kém, mà yến tiệc kia, nàng không tham dự, cũng không có cơ hội cùngYến gia nhân nhận thức, bất quá trải qua mấy tháng quan sát, đối với Yến gia, nàng đại khái cũng bắt đầu quen thuộc từng người một.

Thí dụ như cái nam hài đang luyện quyền kia, chính là con một của Yến gia, lớn hơn nàng mấy tuổi, dáng người cường tráng, nhìn theo quần áo, mơ hồ có thể thấy được phập phồng tinh tráng khí lực.

Vừa thấy đã biết, người khỏe mạnh như vậy sẽ không sinh bệnh.

Thực làm cho người ta ghen tị!

Mắt thâm lại nàng nghĩ, từ nhỏ thân thể đã nhiều bệnh, chỉ muốn có một thân thể khỏe mạnh.

Nếu là có thể, thật muốn cùng hắn trao đổi.

Mâu nhi lạnh lùng, một tia ghen tỵ hiện lên, nhưng một tiếng thét kinh hãi đánh gãy suy nghĩ cùng nhìn chăm chú của nàng.

“Ông trời của ta! Tiểu thư, ngươi như thế nào đem cửa sổ mở ra, gió đều thổi vào……” Một gã nha hoàn, như một tiểu cô nương tra hô, khẩn trương hề hề xông lên trước.

“Câm miệng.” Cô gái tức giận đi qua, rồi nhìn tới chén thuốc trong tay nha hoàn “Không cho phép đem cửa sổ đóng lại, bằng không ta với ngươi trở mặt.”

“Nhưng là……” Tiểu Thúy chần chờ, nhưng khi thấy tiểu thơ nhìn chằm chằm, chỉ có thể nột nột ngậm miệng, ủy khuất trình lên bát trong tay. “Tiểu thư, uống thuốc”

Nhìn chén thuốc đen kịt kia, theo bản năng, cô gái nhăn mặt, không cần uống, chỉ cần ngửi được hương vị kia, cũng có thể tưởng tượng nếu uống vào sẽ có bao nhiêu đau khổ.

Nàng uống đã nhiều năm, đối với hương vị kia như thế nào cũng miễn cưỡng nuốt được.

Hơi nhếch môi, nàng chán ghét tiếp nhận chén thuốc, thở sâu, một ngụm một ngụm uống, mày nho nhỏ cũng nhăn càng nhanh.

Mà bên tai, lại nghe đến thanh âm của cô gái kiều kiều truyền tới.

“Đoạn huynh, ta muốn ăn kẹo hồ lô, ngươi dẫn ta đi mua!”

“Kẹo hồ lô? Lại là thứ này, ngươi như thế nào ăn không ngán?” Giọng của nam hài có chút oán giận, nhưng lại chứa chan một tia sủng

“Người ta chính là thích! Hảo thôi hảo thôi, mang ta đi mua !” Cô gái liền làm nũng.

Dời tầm mắt về hướng họ, chỉ thấy cô gái đang dắt quần áo của tiểu nam hài, ôn nhu khẩn cầu, mà vẻ mặt của tiểu nam hài bất đắc dĩ nhìn nàng ta.

Uống ngụm thuốc, nàng lẳng lặng nhìn, không nói một câu.

“Tiểu thư, ngươi lại đang nhìn thiếu gia Yến gia?” tiểu Thúy giơ lên thanh âm thanh thúy “Mấy tháng nay chỉ thấy người thường thường nhìn thiếu gia Yến gia, không phải ngươi thích thiếu gia Yến gia chứ?”

Lời nói của nha hoàn làm nàng thu hồi tầm mắt, nhướng mày, như là cảm thấy thú vị hỏi, “Thích Yến gia thiếu gia?”

“Phải a!” Tiểu Thúy gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo tò mò. “Bằng không mấy tháng nay, ngươi ngày nào cũng vụng trộm nhìn Yến thiếu gia?”

“Bởi vì ghen tị.” Nha hoàn ngốc nghếch! Ngay cả ghen tị cũng nhìn không ra.

“A?” Ghen tị?

“Bộ dáng khỏe mạnh như vậy, mỗi một lần xem, ta cũng không thích, hơn nữa, ngày gió lớn, còn ăn mặc mỏng manh, như là bán thịt cho người ta xem”

Nhìn xem, nàng cảm thấy rất chói mắt.

“Ách ách……” Nột nột, Tiểu Thúy không biết nói gì hơn, bộ dáng tiểu thơ rất khủng bố, nghiến răng nghiến lợi, cứ như là hận không thể cắn đối phương một miếng thịt

“Hừ! Cầm.” hừ lạnh, nàng đem bát đã uống hết đưa cho tiểu Thúy “Đi xuống, ta muốn ngủ một chút.” Bên ngoài không gì để xem.

“Nga, hảo.” Tiểu Thúy ngoan ngoãn tiếp nhận bát, rời khỏi cửa phòng.

Cảm thấy đắng họng, nên đổ ly trà, nhưng ngay cả nước trà thanh cam (hương cam) cũng không địch nổi vị thuốc đắng kia, ngược lại khiến miệng nàng cảm thấy khó chịu, làm cho nàng cảm thấy càng khổ

Mắt nhăn lại, miễn cưỡng nuốt vào, buông bát trà, không muốn uống tiếp.

“Này!”

Thanh âm đột nhiên tới, dọa nàng nhảy dựng, xoay người lại, đã thấy Yến gia thiếu gia đứng ở trên cửa sổ, trong tay cầm một xâu kẹo hồ lô.

“Ngươi……” Mở lớn miệng, nàng ngẩn cả người.

“Ngươi vừa uống xong thuốc đi? Kẹo hồ lô này giúp cho ngươi bớt đi đắng” Nói xong, nam hài có điểm xấu hổ.

Mấy tháng này, hắn biết chính mình vẫn bị một người nhìn chăm chú, hắn cũng không phải người chết, đương nhiên cảm nhận được.

Hơn nữa nàng là con người, một chút cũng không che giấu được, làm cho hắn càng tò mò.

Sau khi hỏi thăm mới biết được, Ngu gia tiểu thư vừa ra sinh ra đã ốm yếu, từ nhỏ thân thể sẽ không được hảo, rất ít ra khỏi phòng.

Tuy rằng cách một bức tường, nhưng vị thuốc nồng đậm vẫn phả ra, hương vị kia thật sự không thể làm cho người ta thích.

Mới nãy, hắn lại ngửi được hương vị kia, mà Ngọc muội lại ầm ỹ muốn ăn kẹo hồ lô, khi cầm lên xâu kẹo, hắn không biết vì sao lại nghĩ tới vị thuốc kia, trước sự xúc động, hắn liền mua cây kẹo hồ lô, rồi đưa đến đây.

Từ trước, hắn đều ngắm tới nàng từ xa, đối với diện mạo của nàng, tới bây giờ cũng chưa từng thấy rõ, lần đầu tiên xem gần như vậy, mới biết được Ngu gia tiểu thư này mĩ quá mức, làm cho người ta không dám nhìn gần.

“Kẹo hồ lô?” trừng mắt nhìn kẹo hồ lô trong tay hắn, lại nhìn tới bộ dáng không tự nhiên của hắn, nàng không khỏi cảm thấy thú vị.

“Ân…… Cho ngươi ăn.” Đối loại xấu hổ cùng không khí không tự nhiên, hắn vội nhảy vào phòng nàng, thô lỗ đem kẹo hồ lô nhét vào tay nàng, nói cũng không nói một tiếng, liền chạy nhanh tránh người.

“Sư huynh, ngươi chạy đi đâu?” Bên ngoài truyền đến hờn dỗi.

“Ách…… Đi dạo.”

“Đi đâu dạo?” (MT: Dạo lên tới phòng của mĩ nhân =)) )

“Ách…… Hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Cầm kẹo hồ lô, nàng đi đến cửa sổ, nhìn hai bóng dáng cãi nhau ầm ĩ đi xa, lại cúi đầu nhìn đường phiếm trên kẹo hồ lô

Cắn một ngụm, đường ngọt ngào tràn ngập khoang miệng, loại bỏ vị đắng của thuốc, lòng ghen tị của nàng đối với hắn, dần tiêu tán.

Nàng nhớ rõ hình như hắn kêu……

(Ai không biết lầu các có hình dạng ra sau thỉnh nhìn lên bức hình *cám ơn* *cúi đầu* )

“Yến Huyền Tiêu.”

Đúng rồi, là tên này. Giơ lên cánh môi, nàng khẽ cười.

Đúng là một người thú vị….

Bình luận

Bướm Trắng Trong Tay Hổ Giấy full
Bướm Trắng Trong Tay Hổ Giấy - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24