NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Bầu trời trong xanh, những tia nắng nhẹ chải dài trên cánh đồng bồ công anh. Từng làn gió nhẹ đủ không đủ làm những cánh bồ công anh bay lên.

Dưới cánh đồng, cô nhóc tóc xoã ngang vai, cái mái được cắt bằng, trong cái mặt phúng phính thật sự dễ thương. Chiếc váy mày hồng nhẹ cùng chiếc nơ gắn thắt lưng, trong giống như một thiên thần vậy. Dễ thương, trong sáng vô cùng!

Đột nhiên, vào cánh hoa bay lên trước con mắt thích thú, cô nhóc chu đôi môi hồng hồng ra sức thổi. Ngày càng nhiều cánh hoa bay lên, cảnh tượng thật sự rất đẹp, sống động như trên thiên đường.

-Cậu làm ơn thôi đi! Buồn ngủ chết mất. Về!-Cái giọng trẻ con pha chút khó chịu vang lên dưới gốc cây gần đó.

-Tớ còn chưa chơi xong mà, sao đã về?- Cái chất giọng trong sáng, dễ thương đó chẳng lẫn đi đâu được.

-Tớ cần cậu chơi xong à? Không về thì cứ đứng đấy mà tiếp khí cho cây! Tớ về!

Cậu nhìn cao hơn cô nhóc cái đầu phủi phủi chiếc quần bụi, đứng dậy, đi thẳng ta con đường nhỏ phía trước mặt.

-Ơ! Nhật Minh, đợi tớ, tớ đi giày đã- Cô nhóc nhỏ gọi với theo, vội vàng cầm chiếc giày nhỏ có đính ngôi sao nhỏ xỏ vào chân, chiếc còn lại cầm trên tay chạy theo người đã đi đến giữa con đường nhỏ.

-Cậu mà không nhanh lên tớ sẽ về trước, cho cậu ở đây tới tối luôn đấy Quỳnh Lam!

Khoanh tay vào ngực, Nhật Minh nhìn Quỳnh Lam đang chạy tới chỗ mình, tay cầm chiếc giày, tóc được gió vờn nhẹ bay lên, chiếc váy hồng đã dính chút cát nâu, sao mà cô nhóc này lại thế cơ chứ?

-Tớ đến đây, đừng bỏ tớ lại một mình!

Cái dáng hớt hải của Quỳnh Lam trong thật buồn cười, cái mặt thì nhăn nhó, Nhật Minh cố gắng mím môi nín cười!

-Cậu là đồ thỏ nhát chết-Búng một cái nhẹ lên trán Quỳnh Lam sau khi cô đã khoác tay cậu và cúi xuống thở hổn hển, xỏ nốt chiếc giày búp bê nhỏ xinh còn lại vào chân!

-Chân cậu đâu có dài mà đi nhanh thế?

-Không dài nhưng vẫn hơn chân thỏ nhà cậu, đồ rùa!-Lại thêm một một cái búng nữa, lần này có vẻ mạnh hơn lần trước.

-Đau mà, sao cậu cứ thích búng trán tới thế? Mẹ Ly bảo va chạm vào đầu nhiều là không thông minh đâu!-Chu cái môi hồng lên, cái má cũng hồng ửng do chạy, tay xoa xoa cái trán- Cậu chẳng biết yêu hoa thương ngọc gì cả!

Phì!

-Cậu học câu đó ở đâu?-Nhật Minh phì cười, cô nhóc này học ở đâu ra câu nói đấy chứ? Nói sai hết rồi!

-Tớ không biết, tớ chỉ nghe mẹ Ly nói vậy khi bố Quân véo má mẹ thôi!

-Cậu có nghe lại thôi cũng sai, là thương hoa tiếc ngọc hiểu chưa?

-Tiếc ngọc là sao? Tớ không hiểu!- Giương đôi mắt lên nhìn Nhật Minh, Quỳnh Lam ngây thơ hỏi.

Nhật Minh nhún vai: – Tớ không biết.

-Nói đi mà Nhật Minh, nói đi, cậu cái gì cũng biết mà Nhật Minh, sao lại nói hông chứ?- Quỳnh Lam lắc lắc tay Nhật Minh, nhăn nhăn trán năn nỉ cậu nói!

-Nếu tớ nói thì tớ được gì chứ?Con người sao cho không nhau được?-Nhật Minh khẽ nhếch miệng cười, mới nhỏ mà cậu đã có máu làm ăn rồi.

-Tớ với cậu sao lại không cho nhau được?-Thắc mắc, sao Nhật Minh lại nói vậy?

-Thế tớ với cậu Không phải là con người à?-Nhếch chiếc môi mỏng lên, Nhật Minh khẽ cười!

-Không, cậu là con người, còn tớ là thiên thần nhỏ của bố Quân !- Quỳnh Lam vô tư nói, vì cô luôn nghe bố Quân nói vậy.

-Quỳnh Lam, cậu phải là thiên thần của Nhật Minh, hiểu không?- Đã vài lần nghe Quỳnh Lam nói là thiên thần nhỉ của chú Quân, thật sự Nhật Minh Không thích!

-Ừ, vậy thì dù sao tớ cũng đâu phải con người!-Đôi mắt to, tròn màu đen láy lại ngước lên chứa đựng sự thắc mắc.

-Nói chung, cậu phải cho tớ cái gì tớ mới nói! -Nhật Minh ngại ngùng, biết mình nói nhầm nên đành nói luôn suy nghĩ.

-Nhưng cậu thích gì?

Chiếc má đưa hơi thấp xuống, Nhật Minh chỉ chỉ

À, đơn giản- Quỳnh Lam nhón chân lên thổi mù một phát vào chiếc má trắng mịn!

-Cậu làm gì vậy?- Nhật Minh quay mặt lại, ý cậu đâu bảo cô thỗi bụi cho mình chứ?

-Thổi, chẳng phải cậu bảo tớ thổi sao?

-Tớ bảo cậu thôi bao giờ? -Nhật Minh cau mày, trong trí nhớ của cậu thì không có câu nói đó.

-Thế cậu thích gì?

-Thơm vào đây- Nhật Minh chỉ chỉ vào má mình, chiếc má trắng còn hơn cả Quỳnh Lam.

-Còn đơn giản hơn- Quỳnh Lam nhón chân, thơm lên má của Nhật Minh-Cậu nói được chưa Nhật Minh?

-Chưa, về nhà tớ sẽ nói- Mở cửa chiếc xe ô tô đắt tiền đã đợi sẵn ở đây từ bao giờ.

-Cậu chủ, về nhà thôi!- Người đàn ông mặc áo đen chào Nhật Minh rồi quay sang Quỳnh Lam- Quỳnh Lam, cháu lại mải chơi rồi.

-Cháu chào ông, ông tới đón Nhật Minh à? Cho cháu về với-Quỳnh Lam cười híp mắt, chiếc răng khểnh nhỏ nhỏ lộ ra.

-Ta nói không cho thì cháu sẽ không lên sao?

-Cháu không lên thì Nhật Minh ghê gớm sẽ bắt cháu lên đấy!-Vừa nói, Quỳnh Lam nhảy ngồi luôn bên cạnh Nhật Minh.

Người đàn ông đã lớn tuổi đóng cửa xe rồi lắc đầu cười hiền.

Chiếc xe đen lao vút trên con đường quê nhỏ!

Buổi chiều, những hạt nắng yếu ớt cố chiếu vào sau chiếc dèm cửa, cơn gió chiều dịu dàng mang lại cái mát nhè nhẹ thổi vào khoảng sân cỏ rộng.

Cạnh những khóm hoa hồng đen, Quỳnh Lam chăm chú quan sát, cái dáng người nhỏ nhỏ, bụ bụ chắp tay sau lưng đi đi lại lại trông như và cụ non. Miệng thỉnh thoảng lẩm bẩm từ gì đó rồi lại cười khanh khách. Tiếng cười nghe rất trong trẻo dễ nghe, có thể khiến ai nghe cảm thấy vui hơn.

Trên chiếc ghế trắng dài cách đó không xa, tiếng bút quét lên những tờ giấy nhanh thoăn thoát, tiếng xột xoạt sau những trang giấy lật đi lật lại.

-Nhật Minh, cậu có thấy chóng mặt không?-Quỳnh Lam từ đâu bước tới, dơ lên bông hồng đen mà mình mới bẻ trộm ở kia- Tớ thấy cậu nên ngửi cái này, sẽ đỡ chóng mặt ngay thôi!

Thoát khỏi đống giấy lộn xộn, quay mặt lên nhìn người phá đám sự tập chung của mình.

Đột nhiên, đáy mắt Nhật Minh hiện ra một tia xót xa. Ánh nhìn thẳng vào tay Quỳnh Lam, cánh tay không ngừng chảy máu.

-Cậu làm sao đấy?-Nhật Minh nhăn mặt, mắng to, có vẻ cậu bé đang giận dữ.

-Tớ bẻ hoa đen- Dơ bông hoa do công mình lấy, Quỳnh Lam nhoẻn miệng cười-Cậu thấy tớ giỏi không?

-Cậu có biết là nó nhiều gai lắm không? Ai cho cậu động vào đấy? Chảy máu tay rồi kìa.- Nhật Minh giận dữ vội kéo tay Quỳnh Lam vào nhà.

-Hức…hức…hức

Những tiếng khóc đứt đoạn phát ra

-Sao lại mắng tớ?hức… Tớ thấy cậu đọc giấy, bố Quân bảo đọc…hức giấy chóng mặt hức… Nên tớ…huhu

Không thể nói được nữa, Quỳnh Lam oà ra khóc.

Tròn mắt nhìn Quỳnh Lam, vừa mới cười cười xong, sao giờ đã khóc rồi?

Đưa bàn tay nhỏ nhỏ của mình lên, Nhật Minh xoa đầu Quỳnh Lam. Cậu bé còn nhỏ mà trong hành động rất dịu dàng.

-Ngoan, nín đi, tớ thương.

Dẫn Quỳnh Lam ngồi trên chiếc salon nhỏ, Nhật Minh dỗ cho Quỳnh Lam nín khóc rồi chạy đi tìm hộp thuốc.

-Đợi tớ!

Nhật Minh chạy đi lấy thuốc, trong phòng chỉ còn vang lên từng hồi nấc của Quỳnh Lam.

Một lúc sau, Nhật Minh tới, trên tay bê một hộp thuốc nhỏ.

Quỳ một chân xuống, cho tay Quỳnh Lam lên chiếc chế nhỏ, cậu nhẹ nhàng thổi, nhẹ tới mức chỉ có thể cảm thấy hơi mát dồn xuống tay, mà không hề nghe thấy tiếng.

Bôi thuốc vào vết thương giống như đã học. Nhật Minh nhẹ nhàng băng vết thương trên tay lại. Nhẹ nhàng đến từng hành động.

Quỳnh Lam tròn mắt nhìn, từ đầu tới cuối không nói một câu nào. Thật sự Nhật Minh quá giỏi, một chút đau cũng không để lại.

Ở nhà, bố Quân đã băng vết bỏng cho mẹ Ly, không biết đau thế nào mà mẹ cứ mắng bố đi ra để tự làm và kêu đau, bố Quân thì thổi phù phù, làm đổ hết cái này tới cái khác!

-Nhật Minh, cậu tuyệt hơn cả bố tớ!

-Tất nhiên, giờ mới biết à?

Cất mọi thứ vào hộp như cũ, Nhật Minh để gọn lên chiếc bàn kính.

Đột nhiên, Quỳnh Lam nhảy ra khỏi ghế, nhón chân lên thơm vào má Nhật Minh, miệng cười nhẹ, tay chắp sau lưng:

-Hoàng tử của tớ, cậu thật giỏi!

Nhật Minh đỏ mặt, sao cô nhóc này càng ngày càng tự nhiên thế?

-Ai cho cậu thơm má tớ? Má tớ để cậu hôn tự do thế à?

-Nhật Minh, cậu bị ốm sao?- quỳnh Lam hoảng hốt đặt tay lên trán Nhật Minh rồi một tay đặt lên trán mình, mẹ nói khi ốm mặt sẽ đỏ lên, và sờ vào sẽ cảm thấy nóng!

Một lúc sau khi cứ áp tay vào trán mình, rồi lại áp tay vào trán Nhật Minh, Quỳnh Lam cố gắng tìm ra một chút nóng. Nhưng biết sao đây, lúc đầu có nóng một chút, càng về sau, khuôn mặt Nhật Minh hết đỏ, lại không cảm thấy nóng nữa.

Nhếch môi cười, cái điệu cau mày, xoa đi xoa lại của Quỳnh Lam nhìn dễ thương lắm!

-Ơ, mẹ bảo ốm phải uống thuốc mới khỏi, sao mới đây cậu đã hết ốm rồi?

Dù không muốn Nhật Minh ốm, nhưng Quỳnh Lam nhỏ bé vô cùng thắc mắc, và cũng có lý do hơi buồn cười, cô bé muốn chăm sóc cho Nhật Minh giống như mẹ Ly chăm sóc ba Quân.

Hất tay Quỳnh Lam ra, Nhật Minh nhìn về phía đồng hồ, đã hơn năm giờ chiều rồi sao? Quỳnh Lam phải về rồi.

Nhìn xuống khuôn mặt phúng phính, hồng hồng, đôi mắt 2 mí đen láy chớp chớp nhìn đồng hồ.

-A! Đồng hồ, bố Quân mới mua cho tớ một cái đồng hồ xinh lắm. Nó có thể gọi tên tớ đây

Quỳnh Lam thích thú nhìn chiếc đồng hồ treo tường làm bằng tay to, đắt tiền màu đen, từng chi tiết tinh tế đòi hỏi sự khéo léo của thợ.

Nhưng đối với Quỳnh Lam, cái đồng hồ bố Quân mới mua vẫn là đẹp nhất! Kỳ diệu nhất!

-Đến giờ cậu phải về rồi, mai là tứ sáu rồi!

Nhắc nhở Quỳnh Lam phải về, chính Nhật Minh cũng thấy thời gian trôi qua quá nhanh.

-Sao đã phải về, tớ còn chưa muốn. Mà mai là thứ sáu, tớ muốn ở lại thêm một chút, đến thứ hai cậu mới về, tớ sẽ nhớ lắm!

Khuôn mặt Quỳnh Lam trùng xuống, thật sự chẳng muốn xa Nhật Minh gì cả, đã bao nhiêu lần cô ước nhà mình ở ngay bên cạnh nhà Nhật Minh chứ?

-Không, phải về chứ, mẹ Ly sẽ lo cho cậu đó, hơn nữa chú Quân cũng sẽ không yêu cậu đâu- Dẫn Quỳnh Lam ra sân, ông quản gia đã ở đó, mở xe và tất nhiên đang đợi Quỳnh Lam.

-Nhật Minh, nhớ điện thoại cho tớ, trong ba ngày, ngày nào cậu cũng phải gọi, không gọi tớ dỗi luôn đấy!-Chu cái môi lên lắc lắc tay Nhật Minh, cô thật dễ thương chết mất!

-Không, nhìn cậu vậy ai thèm gọi!- Nhật Minh gỡ tay Quỳnh Lam ra, lè lưỡi cười cười.

-Cậu không gọi tớ ở đây luôn, không thèm về- Nói xong, Quỳnh Lam ngồi luôn xuống thảm cỏ xanh mượt, khoanh tay, chân duỗi thẳng ra trước.

-Haizz, cậu bướng bỏng từ bao giờ vậy, như thế tớ còn lâu mới thèm chơi với cậu- Nhật Minh thở dài kéo Quỳnh Lam lên.

-Chơi với tớ đi, tớ chỉ đùa thôi, nhưng mà gọi điện cho tớ đi mà- Quỳnh Lam nũng nịu kéo kéo chiếc áo ông quản gia- Ông bảo cậu ấy đi, cậu ấy không gọi điện cho cháu kìa!

-Cậu chủ, đùa đủ rồi, phải cho Quỳnh Lam về chứ?- Lắc đầu cười khổ với mấy ông bà cụ non này.

-Thôi về đi, tớ sẽ gọi cho con thỏ rùa cậu mà- Vừa nói, Nhật Minh vừa đủn Quỳnh Lam lên xe.

-Gút bai cậu, Nhật Minh- Vẫy vẫy tay, Quỳnh Lam cũng nói tiếng Anh giống ti vi, trên miệng nở nụ cười!

Phì!

Cô nhóc này học tiếng Anh ở đâu mà nói sai hết rồi.

-Rồi rồi, tạm biệt thỏ rùa nhé!

Rầm, chiếc cửa xe được đóng vào hơi mạnh!

Ngồi trên xe rồi, Quỳnh Lam vẫn cứ quay lại nhìn Nhật Minh, cậu thì vẫy vẫy tay rồi mỉm cười cho tới khi chiếc xe khuất xa!

Bình luận

Truyện tương tự

Đánh giá

4.2 sao (5 lượt)
Tìm kiếm
Yêu Cậu Bạn Thân
Yêu Cậu Bạn Thân - ! - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24