Sau ›

Chương 1: Mang Thai


“Cô Tiêu, cô đã mang thai hai tháng rồi.”

Tiêu Linh nghe bác sĩ nói mà không thể tin nổi. Cô làm sao có thai được chứ? Cô bối rối nhìn bác sĩ:

“Bác sĩ có nhầm lẫn gì không? Có thể kiểm tra lại thêm một lần nữa được không?

Hiện tại cô rất sợ hãi, sao lại mang thai, nếu để Hoắc Tư Thần biết cô đã mang thai con của anh ta thì sẽ thế nào?

“Tôi không hề nhần lẫm, nếu muốn, chúng ta có thể kiểm tra thêm lần nữa.”

“Làm lại đi, một lần thôi, là do tôi ăn uống không điều độ nên mới trễ kỳ kinh nguyệt mới đúng…” Tiêu Linh gấp đến độ hai mắt đỏ bừng.

Cô chưa bao giờ nghĩ tới đi bar cùng bạn tốt còn có thể lên giường với người lạ. Lúc đó lén lút trốn khỏi khách sạn có cầm theo danh thiếp của người đàn ông kia, cô mới biết anh là Hoắc tổng của tập đoàn MR. Anh ta nổi tiếng thay bạn gái như thay áo, hơn nữa còn có vị hôn thê xinh đẹp động lòng người, không hiểu sao bản thân cô lại xui xẻo đến nỗi dính vào anh ta.

Bác sĩ rút máu của Tiêu Linh xét nghiệm lần nữa, kết quả vẫn là mang thai.

Tiêu Linh sững sờ trở về nhà, ôm giấy xét nghiệm mà khóc không ra nước mắt. Toi đời rồi, bây giờ cô phải làm sao đây? Bạn trai thì chưa có, mới hai lăm tuổi, đang còn độ tuổi trẻ trung non nớt. Cô… chẳng lẽ phải bỏ đứa bé này đi?

Cô cầm điện thoại lên gọi cho bạn tốt, bên kia vừa bắt máy cô đã khó nén tiếng nức nở:

“Không xong rồi, Thanh Thanh, giúp tớ với. Tớ có thai rồi, tớ có thai rồi… Làm sao bây giờ? Mẹ mà biết sẽ giết tớ mất thôi… Tớ không muốn chết sớm như vậy đâu.”

“Gì? Cậu nói cái gì cơ? Mẹ ơi, có phải con của Hoắc tổng không?” Thanh Thanh kinh ngạc.

“Đúng là con của anh ta… Tớ cam đoan, đảm bảo, chỉ có đêm đó…” Tiêu Linh khóc òa lên. “Nếu để vị hôn thê của Hoắc Tư Thần biết thì tớ xong đời mất thôi.”

Cô ta nổi tiếng là dữ dằn, dù cho phép Hoắc Tư Thần qua lại với bất kỳ ai, nhưng không cho phép tình nhân của Hoắc Tư Thần mang trong mình dòng máu của anh.

Tiêu Linh sợ hãi đến nỗi chỉ biết khóc, hiện tại cô rất muốn phá thai. Nghe cô nhắc đến chuyện này, Thanh Thanh khuyên:

“Không được phá, cậu đừng phá, để tớ nghĩ cách. Cậu… Hay là nói cho Hoắc tổng biết đi?”

“Đừng!” Tiêu Linh lắc đầu lia lịa. “Người đàn ông đó giàu có như vậy, cũng đâu thiếu phụ nữ, cậu định để tớ đi tìm chết hả?”

“Vậy… thì sinh?” Thanh Thanh trầm giọng. “Không thể phá được. Cậu làm vậy rất tội lỗi.”

Hai tháng rồi, Tiêu Linh thường bị trễ kinh nên không phát hiện có gì bất thường, cho đến hôm nay, cô cảm giác mình không ổn mới đi bệnh viện kiểm tra. Ngờ đâu, cô lại ngoài ý muốn mang thai con của một người mà cô dùng cả đời cũng với không tới. Thai đã hình thành các cơ quan nội tạng, là một sinh linh bé bỏng, xóa đi rồi cô có thể sống mà không dằn vặt không?

Tiêu Linh ôm điện thoại ngẩn người một lúc lâu, trong phòng trọ chỉ có mình cô, tiếng đập cửa bên ngoài khiến cô bừng tỉnh, vội cúp máy rồi đi mở cửa.

“Chừng nào cô mới trả tiền nhà hả?” Chủ nhà tức giận mắng.

“Xin lỗi, có thể cho cháu thêm chút thời gian được không? Ngày mốt là nhận lương rồi…” Tiêu Linh khó xử cúi đầu.

“Mấy ngày trước cô cũng nói như vậy! Nếu còn trễ tiền nhà nữa thì dọn đi đi!” Chủ nhà quát, sau đó đi thẳng.

Tháng này đột nhiên mất việc, nửa tháng tiền lương của cô còn kẹt ở công ty mà chưa được nhận tiền, rồi thì hay tin mình mang thai. Tiêu Linh cắn môi đến bật máu. Cô thật mệt mỏi với cuộc sống này… Hay là, nghe lời Thanh Thanh?

Cô suy nghĩ cả đêm, sau đó tìm địa chỉ của Hoắc Tư Thần trên mạng. Cô hiện tại rất hoang mang, nhưng vẫn nên nói cho anh biết thì hơn, dù sao anh cũng là cha của đứa nhỏ…

Sáng hai ngày sau đó, Tiêu Linh đến công ty của Hoắc Tư Thần tìm người nhưng lại bị nhân viên bảo vệ chặn lại.

“Xin lỗi, người không phận sự không được phép vào.”

“T-tôi có chuyện quan trọng muốn nói với Hoắc tổng.” Tiêu Linh biết mình sẽ gặp khó khăn, nhưng không thể nản chí được. Cô đâu còn cách nào để tìm gặp Hoắc Tư Thần ngoài đến công ty anh.

Bảo vệ thấy cô ăn mặc thường thường lại quê mùa nên thái độ rất tệ, đưa tay đẩy mạnh cô ra rồi nói:

“Không có hẹn trước, không có phận sự không được vào.”

Tiêu Linh lảo đảo lui về phía sau mấy bước, suýt chút thì té ngã. Cô sợ hãi, theo bản năng ôm chặt lấy bụng mình. Cùng lúc ấy, sau lưng truyền đến cảm giác vững vàng, cô đã va vào người nào đó.

Ngẩng đầu lên nhìn, thì ra là Hoắc Tư Thần.
Sau ›

Đánh giá

4.4 sao (7 lượt)

Tìm kiếm

Back to Top