NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Cô nhìn thấy quán bar quen thuộc, trong lòng không khỏi nghĩ lại tất cả mọi chuyện. Bọn họ đã lại gặp nhau tại nơi này, bắt đầu một quãng thời gian đau khổ mà trong lòng đã khắc cốt ghi tâm.

Một năm hẹn ước, rốt cuộc cô đã đợi được, lệ nóng không khỏi tràn nhanh quanh mi, nhưng cửa của quán bar vẫn đóng chặt.

Không có ai ở đây. Trong lòng Đồng Đồng chờ đợi, thầm mong Lôi Dương đột nhiên xuất hiện trước mặt cô, mỉm cười đi về phía cô.

Anh đã nói ngày này một năm sau sẽ ở đây chờ cô, dùng hoa hồng trải đầy thảm đỏ, làm cho cô trở thành vợ anh.

Nhưng anh vẫn chưa tới. Anh vẫn chưa tới!

Chẳng lễ anh đã…? Không! Không phải thế đâu! Đồng Đồng phủ nhận ý nghĩ không tốt đẹp trong lòng cô, chậm rãi xoay người, mắt tìm kiếm bốn phía.

Cảm giác bây giờ… dường như cả thế giới giờ chỉ còn lại cô.

Miệng cô không ngừng gọi: “A Dương! A Dương à! Anh đang ở nơi nào? Vì sao còn chưa xuất hiện?”

Ngay lúc cô cúi đầu khóc, một cô gái xinh đẹp đi tới cạnh cô, giữ đầu cô nói: “Tiểu thư, giờ cô có thể giúp tôi được không? Tôi đang cần trợ giúp!”

Đồng Đồng hai mắt đẫm lệ, đầu óc mông lung: “Gì vậy? Tôi không thể rời đi. Tôi còn đang đợi một người!”

Nhưng cô gái xinh đẹp kia khẩn cầu: “Tiểu thư, mạng người quan trọng. Tôi thật sự rất cần cô giúp đỡ!”

“Nhưng….”

“Đi mà! Nhanh lắm! Bằng không người đó sẽ chết. Hiện giờ hắn đang rất nguy kịch à!” Nói xong cô ta kéo Đồng Đồng đi tới trước cửa một cửa hàng.

“Xin chờ một chút. Rốt cuộc là sao? Cô muốn tôi giúp? Nhưng ít nhất phải nói cho tôi biết tôi phải làm cái gì mới được chứ!” Đồng Đồng bị kéo lại gần cửa hàng đó.

Lúc này mấy nhân viên cửa hàng đã đi tới vây quanh Đồng Đồng, đưa Đồng Đồng vào một phòng giống như là phòng trang điểm.

Rồi họ ấn cô ngồi xuống.

Một nữ nhân viên cửa hàng vội vàng nói: “Tiểu thư, mong cô giúp cho. Hôm nay chúng tôi có một buổi triển lãm rất quan trọng. Vì người mẫu vừa mới rời khỏi, lại không tìm thấy người thích hợp, mà dáng người cô thật sự rất tuyệt, cho nên mời cô hỗ trợ thay thế một chút. Tiền công sẽ dựa theo lương của người mẫu trả cho cô!”

“Nhưng, cái này thì có liên quan gì đến mạng người?” Cô còn có chuyện quan trọng phải làm. Đồng Đồng nói xong đứng lên định rời đi.

“Thật sự rất cần cô. Bởi vì nếu hôm nay buổi triển làm không tốt, chúng tôi cùng các chị em khác sẽ bị trừ lương thật nặng. Chúng tôi đều là người một nhà, cha mẹ cần chúng tôi chăm sóc, còn có người nhà đang bệnh nặng cần chữa trị. Nếu thất nghiệp chúng tôi sẽ không cách nào sống. Mong cô hãy giúp đỡ chúng tôi. Chỉ hai giờ thôi mà!” Một nữ nhân viên cửa hàng nói với giọng khẩn cầu.

“Mong tiểu thư đây giúp đỡ. Tôi còn có một người bà đang bệnh rất nặng, đang chờ tôi trở về!” Một nữ nhân viên khác của cửa hàng vừa đi ra vừa khóc. Kì thật bà nội của cô ấy đã sớm qua đời. Bọn họ chưa từng gặp nhau!

“Nhưng…..”

Đồng Đồng còn muốn nói thêm nữa, nhưng khi nhìn thấy bộ dáng khẩn thiết của những nhân viên cửa hàng này, cô lại không đành lòng cự tuyệt!

Các nữ nhân viên của cửa hàng thuần thục cởi quần áo của Đồng Đồng ra, vội vội vàng vàng mặc quần áo mới vào cho cô.

Lúc này Đồng Đồng bị mấy người này giở trò không thể thoát thân. Sau một hồi bận rộn, quần áo cũ trên người Đồng Đồng nhanh chóng được thay thế bằng chiếc áo cưới xa hoa lộng lẫy nhất.

Một nhân viên nữa ấn Đồng Đồng ngồi xuống: “Bây giờ chúng ta phải trang điểm, cô hãy nhắm mắt lại!”

Sau một hồi, động tác của mọi người rốt cuộc cũng dừng lại.

“Wow! Cô thật đẹp!” Một nhân viên không khỏi thốt lên lời tán thưởng.

Đồng Đồng mở mắt nhìn mình trong gương, không thể tin được người trong gương hiện giờ chính là cô!

Áo cưới màu trằng, dung nhan xinh đẹp, nguyên lai mọi thứ đều muốn dâng hiến cho A Dương của cô, nhưng hiện tại lại là một hoạt động buôn bán.

Ngay từ đầu khi đem Đồng Đồng kéo vào cửa, nữ nhân viên cửa hàng đã lớn tiếng: “Được rồi các chị em, thời gian không còn nhiều nữa, gọi điện thoại hỏi xem bên kia chuẩn bị thế nào rồi!”

“Được! Để tôi đi!” Người nhân viên kia nói xong cũng chạy đi.

Chỉ chốc lát sau nữ nhân viên kia tâm tình vui sướng: “Tất cả đều ok rồi. Chúng ta có thể để cho tiểu thư xinh đẹp này lên sân khấu.”

“Đi thôi!” Hai nữ nhân viên giúp Đồng Đồng nâng làn váy dài đằng sau, ý bảo Đồng Đồng có thể ra ngoài.

“Ấy, chờ một chút!” Một nhân viên đột nhiên hô lớn, nói xong cấm lấy một chiếc dây màu hồng nhạt, nói với Đồng Đồng: “Phải bịt mắt vào!”

“Vì sao phải bịt mắt?” Đồng Đồng nhíu mày khó hiểu.

“Bởi vì lát nữa sẽ có một cảnh tượng kì lạ, thợ chụp ảnh muốn giữ lại cảm giác của cô trong nháy mắt, cho nên trong khi cởi bỏ mảnh vải này ra, nhìn thấy được tình cảnh gì, có cảm giác gì cô phải tận lực thể hiện, như vậy mới có thể hoàn thành việc chụp hình một cách hiệu quả nhất.”

“Thật kì quái! Nhưng có thể mau lên một chút được không? Tôi còn có việc rất quan trọng phải làm.” Đồng Đồng thúc giục.

Nữ nhân viên kia bịt kín mắt Đồng Đồng xong nói: “Tốt rồi. Giờ có thể đi được rồi.”

Một nhân viên cửa hàng giúp đỡ dẫn đường cho Đồng Đồng, hai người khác giúp cô nâng váy, đi ra khỏi cửa hàng.

Đồng Đồng cảm giác hơi kì lạ, đi không lâu liền dừng lại, hình như cô ngửi thấy mùi hoa thơm.

“Tốt lắm. Ngay tại nơi này, cô hãy tự đếm đến mười rồi cởi bỏ dây vải bịt mắt ra. Chúng tôi phải đi rồi!”

“Được!”

Sau đó trong lòng Đồng Đồng thầm đếm đến mười. Mười… chín… tám… một. Cô cở bỏ tấm vải bịt mắt.

Một hình ảnh thân thuộc hiện ra phía trước làm cô kích động đến muốn khóc.

Hoa hồng trải đầy thảm đỏ dưới chân cô, ở phía bên kia thảm đỏ, một người đàn ông cao lớn mà anh tuấn trong tay cầm một bó hoa hồng đỏ, mìm cười thâm tình hướng cô đi tới.

Vạn vật trong trời đất dường như yên lặng, trong mắt cô giờ đây chỉ có anh! Anh mặc lễ phục cưới đang tiến lại gần cô.

Rốt cuộc cô không kiềm được kích động mà vui sướng, nước mắt lặng lẽ chảy xuống!

“Em yêu! Đồng ý lấy anh nhé?” Anh quỳ xuống trước mặt cô, cúi thấp đầu xuống hôn môi cô.

“A Dương!” Trong lòng Đồng Đồng không ngừng la lên hàng ngàn hàng vạn lần tên anh.

“Đồng Đồng! Anh yêu em. Lấy anh nhé!” Lôi Dương thâm tình chuyên chứ nói.

“Em đồng ý!” Đồng Đồng mỉm cười vui vẻ và sung sướng.

Lôi Dương ôm lấy Đồng Đồng và nâng cô lên, vui vẻ xoay vòng. Đồng Đồng phát ra tiếng cười khanh khách vui sướng.

Không biết từ khi nào, chung quanh đã tụ tập đầy đủ mọi người. Khi cô nhận ra thì không biết bọn họ đã vây quanh mình từ lúc nào. Và rồi bọn họ chúc hai người thật hạnh phúc, họ đều hô to: “Hôn đi! Hôn đi!”

Lôi Dương hôn Đồng Đồng thật nồng nàn, nụ hôn thật sâu và chứa đựng sự dịu dàng vô bờ bến.

Thật lâu sau anh mới buông cô ra, Đồng Đồng thấy mẹ mình, ba mình, còn có Nhạc Bằng, tất cả mọi người chậm rãi tới gần.

Người một nhà ôm chặt lấy nhau!

Hạnh phúc à! Cứ như vậy mà đến đây!

Trải qua bao nhiêu đau khổ, cuối cùng mọi chuyện đều bình yên, ngọt lành!

*the end*


Bạn vừa đọc xong truyện   tại website: ngontinh24.com. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.

ngontinh24.com duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari

Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng ngontinh24.com sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)

Hãy ghé thăm ngontinh24.com thường xuyên các bạn nhé !

Có thể bạn quan tâm:



ngontinh24.com - Thế Giới Truyện Trong Tay Ban

Bình luận

Tình Cờ fullTình Cờ - Chương 72
Lên đầu trang NgonTinh24