‹ Trước Sau ›

Thích? Ha! Loại chuyện hoang đường này cô sẽ tin sao, cho rằng Quan Hướng Lam cô chính là A Kiều sao, quá ngu, quá ngây thơ rồi!"Ngôn Tử Ngự, anh cho rằng tôi ngu ngốc sao? Quan Hướng Lam tôi ngu ngốc như vậy sao? Hả?" Nổi giận đùng đùng chạy về từ nhà họ Ngôn, Quan Hướng Lam không có tâm trạng đi về nhà, một thân một mình đi trong trấn nhỏ, vừa đi, cái miệng nhỏ nhắn cũng không quên mắng.

"Yêu thích tôi? Hừ! Căn bản là không nhìn ra." Cô hừ lạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy tức giận."Chỉ biết khi dễ tôi, chọc tôi tức giận, còn nói yêu thích tôi? Thích cái đầu anh!"

Cô không quên được ánh mắt dịu dàng trong tấm hình kia, từ trước tới bây giờ anh chưa từng dùng ánh mắt đó nhìn cô, nhưng mà cô cũng không thiếu! Chẳng qua là... Chính là rất không thoải mái.Thích? Hừ! Chắc là anh thích dáng người? Trứng thối háo sắc! Nếu không cũng sẽ không động một chút liền nhào tới gần cô, vừa hôn lại vừa cắn... Ngay cả bây giờ, thân thể của cô vẫn còn lưu lại dấu ấn nóng bỏng của anh.

"A... Lúc nảy dây dưa quá nhiều! Khó trách mình cảm thấy trên người cậu có mùi vị mập mờ... " Giọng nói u ám bay ra từ bên cạnh.

"Oa!"Bị giọng nói đột ngột xen vào hù dọa, Quan Hướng Lam nhảy dựng lên, hoảng sợ nhìn chằm chằm cô gái ngồi chồm hổm trên mặt đất.

"Cậu, cậu... " Nhìn chằm chằm vào cô gái, cô lắp bắp nói không nên lời.

"Chào!" Cô gái chào hỏi cô, lười biếng đứng ở bên tường, trên người mặc bộ quần áo rộng lớn, tóc tai bù xù, cắn điếu thuốc trong miệng, tóc mái quá dài che một nửa đôi mắt, nửa đêm nếu không nhìn kỹ thì giống như u hồn.

"Chào cái đầu cậu!" Quan Hướng Lam vỗ ngực, rống to với cô gái: "Đan Tiểu Phù, cậu không có gì sao lại đứng ở đây dọa người?"

"Có sao?"Đan Tiểu Phù gãi gãi đầu."Mình ngồi chồm hổm ở đây nhìn cậu chửi mắng liên tục đã lâu rồi, đã trễ thế này sao cậu còn lắc lư bên ngoài?"

Bình thường lúc này thì toàn bộ mọi người trong trấn đều ngủ, có rất ít mèo đêm, trừ cô ta ra.

"Không có, không có!"Quan Hướng Lam xoay mặt qua một bên.

"Thật sao?" Đan Tiểu Phù cũng không tin, "Nhìn cậu mở miệng ngậm miệng là Ngôn Tử Ngự, tại sao? Cậu và tên kẻ thù mặt cương thi làm tình sao?"

Cô ta cũng xem như là cùng lớn lên với Quan Hướng Lam, đối với ân oán của cô và Ngôn Tử Ngự đều biết rõ.

Nhưng thật không nghĩ tới... Ánh mắt Đan Tiểu Phù mập mờ liếc Quan Hướng Lam."Ừ... Vóc người của cậu thật là tốt, trong trấn nhỏ chúng ta thì cậu là người có vóc người tốt nhất."

"Cậu nghe được?"Quan Hướng Lam đỏ mặt, xấu hổ nhìn Đan Tiểu Phù.

"Cậu mắng lớn tiếng như vậy mà."Đan Tiểu Phù nhún vai một cái.

"Cậu...Mình... "Đáng chết! Lần này mất mặt lớn rồi."Mình cảnh cáo cậu, không được nói ra!"Cô nghiêm mặt cảnh cáo.

"A!" Nhả khói, Đan Tiểu Phù trừng mắt nhìn."Được rồi, mình không nói, nhưng sao cậu và Ngôn Tử Ngự lại làm tình? Không phải là cậu rất ghét anh ta sao?"

"Mình... " Quan Hướng Lam cắn môi, lúng túng đỏ mặt."Là, là ngoài ý muốn!"

"Cái gì ngoài ý muốn?" Đan Tiểu Phù thật tò mò, hắc hắc... Cô ta ngửi được mùi vị lá cải."Nói nghe một chút!"

Quan Hướng Lam do dự, bây giờ buồn phiền trong lòng làm cho cô không chịu nổi, cô cũng không phải là người giấu chuyện, liền thật thà nói ra toàn bộ.

"Thật sự là mình rất ghét anh ta, thật! Tên kia cực kỳ xấu xa, mình và anh ta tám đời cũng không xứng đôi! Nhưng mà . . . " Cô thở ra một hơi, thẳng thắn xếp chân ngồi dưới đất.

"Nhưng mà như thế nào?"Nhả ra ngụm khói, Đan Tiểu Phù lười biếng hỏi.

"Mình cũng không biết."Quan Hướng Lam chán nản nắm tóc."Hôm nay khi mình đến nhà anh ta thấy ảnh của anh ta và vợ chụp chung, trong hình anh ta rất xa lạ, ánh mắt rất dịu dàng, giống như một người đàn ông tốt, nếu không phải mình biết anh ta là con trai độc nhất, mình thật nghi ngờ đó là anh em sinh đôi của anh ta... Anh ta chưa từng dùng ánh mắt như thế nhìn mình."

"Hả?" Đan Tiểu Phù nhếch mày, ánh mắt khôn khéo thu hết bộ dạng buồn rầu của Quan Hướng Lam vào trong mắt, "Sau đó thì sao?"

"Mình cảm thấy rất buồn bực! Nhất định là anh ta rất yêu vợ, cũng đúng thôi! Nếu không thích sao lại kết hôn -- . . . " Quan Hướng Lam lầu bầu, lại cảm thấy phiền."Vấn đề là, người ta nhìn vợ bằng ánh mắt dịu dàng là bình thường, sao mình lại buồn bực?" Cô thật sự không giải thích được!

"Đúng vậy!"Đan Tiểu Phù gật đầu đồng ý, hoàn toàn phát huy tính tình nhiều chuyện."Nói thật, Lam Lam, trước kia Ngôn Tử Ngự có dáng dấp đẹp mắt, cậu và anh ta lại ở cách vách, người ta nói thiếu nữ ôm ấp tình cảm là thơ, chẳng lẽ từ khi cậu còn bé đến bây giờ chưa từng thích anh ta sao?"

"Dĩ nhiên không có!"Quan Hướng Lam kích động phản bác, nhưng đôi mắt của Đan Tiểu Phù thật giống như nhìn thấu tất cả, giọng nói của cô lập tức yếu đi.

"Không có, không có . . . " Giọng nói rất chột dạ."Cũng không phải là cậu không biết trước kia mình vô cùng ghét anh ta."

"Đúng, không sai! Nhưng có người nói mặt khác của ghét chính là thích! Nếu không phải thích, cũng sẽ không ghét!"

"Mình mới không có thích . . . " Quan Hướng Lam lại muốn phản bác, nhưng nhìn ánh mắt của Đan Tiểu Phù, khí thế lập tức yếu xuống, cắn môi, vẻ mặt không được tự nhiên.

"Hắc hắc! Khi còn bé cậu từng thích anh ta đúng hay không?" Đan Tiểu Phù cười đến rất xảo trá.

Quan Hướng Lam đỏ mặt, tức giận nhìn chằm chằm vào Đan Tiểu Phù."Chỉ, chỉ có một chút thôi! Cũng, cũng không phải là rất thích."

Cô cũng có thời kỳ thiếu nữ, khi đó quanh mình chỉ có một nam sinh là Ngôn Tử Ngự, mặc dù cá tính của anh rất cứng ngắc, nhưng quả thật cô từng thích thầm.

Nhưng cũng chỉ có một chút mà thôi, cô mới không phải là rất thích anh.

"Vậy sao?"Đan Tiểu Phù mới không tin lời của cô."Hừ! Khi Ngôn Tử Ngự rời khỏi trấn nhỏ, cậu mất hồn mất vía rất lâu đấy! Nói thật, mười năm này cậu chưa từng nhớ anh ta sao?"

"Xin nhờ! Làm sao có thể? Cũng không phải là cậu không biết trước kia quả thật là mình có rất nhiều bạn trai." Quan Hướng Lam nhắc tới hùng dũng năm đó."Dù có nhiều bạn trai thế nào, là phụ nữ, luôn không quên được mối tình đầu của mình." Đan Tiểu Phù miễn cưỡng nói: "Hơn nữa khi mối tình đầu xuất hiện lần nữa mà dáng vẻ vẫn không giảm theo năm tháng, muốn không rung động cũng rất khó khăn? Biết tại sao cậu thấy hình liền buồn bực không?"

"Tại sao?"Quan Hướng Lam nhìn Đan Tiểu Phù.

Đan Tiểu Phù nhả ngụm khói về phía cô, phê bình giống như một bậc thầy tình yêu."Lam Lam, bởi vì cậu đang ghen !" Đứa ngốc!

"Ghen?"Quan Hướng Lam trợn tròn mắt, kích động đứng lên."Làm sao có thể" " Cô không tin!

"Nếu không phải là ghen, sao cậu nhìn thấy hình liền buồn bực? Làm gì tức giận Ngôn Tử Ngự đối với cậu xấu xa biến thành dịu dàng? Sao cậu vẫn muốn anh ta? Còn nữa, nếu cậu không thích người làm tình cậu, thì cậu sẽ như thế nào?"

Cô nhất định sẽ đạp bẹp người đàn ông làm cô, sẽ cắt phía dưới của anh ta rồi băm cho chó ăn!

Vậy... Tại sao không có đạp bẹp Ngôn Tử Ngự? Hơn nữa còn không chỉ một lần để cho anh làm... "Mình... " Quan Hướng Lam há mồm, lại lắp bắp nói không nên lời.

"Lam Lam, nếu không phải thích, lòng của cậu chắc là sẽ không tùy theo Ngôn Tử Ngự nhiều lần, vừa khéo! Không phải là Ngôn Tử Ngự cũng nói thích cậu sao? Như vậy là hai bên có tình!" Tất cả đều vui vẻ! Cái chuyện lá cải này nhất định phải tuyên truyền!

‹ Trước Sau ›

Truyện tương tự

Đánh giá

5 sao (22 lượt)

Tìm kiếm

Back to Top