NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Phần kết

Cuối cùng cũng đến ngày họp cổ đông, ông Hoàng nam dù bị bệnh vẫn cố gắng đi đến tham gia buổi họp. Lâm Phong dìu ba mình đi đến buổi họp, Lâm Tịnh với tư cách là một cổ đông cùng với chồng cô cũng đến tham sự. Bà Ngọc lan cùng ba chồng cũng đến. Trước đây, gia đình họ đều là cổ đông lớn, có tiếng nói vô cùng quan trọng, nhưng hiện tại, cổ đông đang mất dần lòng tin đối với họ.

Trong cuộc mọi người gay gắt chỉ trích Lâm Phong đã không trông coi cẩn thận để bên phía nhà thầu làm hư hại dẫn đến việc chậm trễ công trình của họ. lại còn không truy cứu trách nhiệm với người đứng đầu bên đó. Lâm Phong đợi mọi người nói xong hết mới bình tĩnh đứng lên trình bày.

- Các vị, đầu tiên tôi xin thừa nhận hết tất cả những sai lầm vừa qua về sự cố của công trình. Nhưng tôi có đôi điều muốn phân bày ngay tại đây. Các thiết kế và kế hoạch xây dựng đều đã được trình bày rõ ràng trước các vị và đã được các vị thông qua, công trình cứ theo hướng đó mà làm. Nhiệm vụ của tọi là xem xét tiến độ của công trình, thúc đẩy để nhanh chóng hoàn thành công trình một cách mau lẹ. Nhưng vấn đề xây dựng là thuộc về bên nhà thầu, chúng ta cũng có ký kết hợp đồng nghiêm ngặt với họ, bắt họ hoàn toàn chịu trách nhiệm với công trình này, nếu có gì sai sót, họ sẽ phải bồi thường cho chúng ta. Sự cố lần này đúng lý phải truy cứu bên kia, nhưng tôi lại bỏ qua. Bởi vì tôi nghĩ thay vì cứu truy cứu làm rùm beng lên mọi việc ảnh hưởng đến lợi ích sau này khi hoàn thành công trình thì chúng ta đi khắc phục sự cố vừa xảy ra còn hay hơn. Phía bên kia, tổng giám đốc Quang khải đã hứa sẽ giải quyết mọi chuyện ổn thỏa đền bù thỏa đáng cho ba công nhân bị tai nạn kia và nhanh chóng tăng cường lực lượng để hoàn thành công trình cho chúng ta, vì vậy, tôi đang đợi xem tổng giám đốc Khải có thể khắc phụ mọi thứ như đã hứa hay không. Nếu không chúng ta gửi đơn kiện cũng không muộn.

- Nhưng dù có nói thế nào cũng cho thấy là do cậu quản lý quá lỏng lẻo nên mới xảy ra chuyện này – Ông Nhật Tuyên đứng bật dậy tuyên bố đồn hết mọi tội lỗi lên đầu Lâm Phong – Tôi đề nghĩ cách chức kỷ luật cậu ta.

Tất cả cổ đông bị ông ta mua chuộc cũng gật đầu tán thành theo lời nói của ông ta.

- Thật là quá đáng, các người lấy tư cách gì chứ? – Ông nội Lâm Phong tức giận đứng bật dậy đập bàn nói.

- Đúng vậy, Lâm Phong đã bàn giao lại công trình rồi, hiện tại Minh Nhật đang tiếp nhận. Vì sao lại cách chức cậu ấy chứ – Lâm Tịnh phẫn nộ nói.

Trong cuộc họp, người nói một câu rồi cãi nhau ầm ĩ, cuối cùng ông Nhật Tuyên đứng lên bảo:

- Chúng ta cứ tiến hành bầu chủ tịch mới đi. Sau đó để người đó quyết định .

- Được đó, tiến hành bầu chọn thôi.

- Các người không thể làm như vậy được, chức vụ này lâu nay là do chồng tôi đứng ra đảm nhiệm, ông ấy không làm sai gì để các người đòi bầu chọn lại, các người đừng có vô duyên cớ như thế – Bà Ngọc Lan mất hình tượng thường ngày của mình, mà lên tiếng giận dữ phản đối. Đối với bà, chồng và con mới là quan trọng – Quan trọng là hơn nữa số cổ phần của công ty đều thuộc về gia đình tôi.

- Không đến phiên bà phản đối, số cổ phần của gia đình bà hiện nay đúng là có nhiều hơn các cổ đông ở đây. Nhưng có một người vẫn chưa đến, chúng ta cứ trông chờ vào quyết định của cậu ấy xem ai sẽ là chủ tịch hội đồng quản trị của công ty này – Ông Nhật Tuyên hùng hồn tuyên bố. Xưa nay người đứng đầu luôn là người có số cổ phần cao nhất trong công ty, nhưng sau này đã thay đổi, người có số cổ phần không dưới 10% và được đa số cổ đông tán thành, số cổ phần của toàn bộ người tán thành cao hơn số cổ phần của người không tán thành, thì người đó có khả năng đương nhiệm.

Mọi người đều hồi hộp chờ đợi Minh Nhật đến và đưa ra quyết định của mình. Chỉ vài phút sau, Minh Nhật đã mở cửa bước vào.

- Minh Nhật, chúng tôi hiện đang bầu chủ tịch mới, chỉ còn chờ lá phiếu quyết định của cậu nữa thôi.

Minh Nhật chậm rãi gật đầu rồi đến đầu bàn đứng kế bên ông Nhật Tuyên, ông ta vui mừng vô vai cậu gật đầu. Minh Nhật không nói không rằng quay đầu nhìn về phía ông nội, ba, bà Ngọc Lan, Lâm Tịnh, Lâm Phong , nhìn thấy ánh mắt bất lực của họ, cậu quét mắt đi nhìn các vị cổ đông khác.

- Các vị , trước khi đưa ra phiếu bầu của mình, tôi muốn cho các vị nghe một đoạn hội thoại dưới đây .

Sau đó, cậu rút điện thoại ra bắt đầu phát phần ghi âm của mình. Ông Nhật Tuyên chau mày nhìn Minh Nhật, khó hiểu vì sao cậu còn bày trò này nữa mà không mau chóng tiến hành bỏ phiếu bầu chọn ông ta đi.

Nhưng từng lời nói trong đoạn ghi âm khiến ông ta tái mét, nhất là lời ông ta nói những cổ đông là những lão già, sau này sẽ hất chân đá họ ra….những cổ đông đều nhìn ông Nhật Tuyên căm phẫn, ông Nhật Tuyên tức giận nhìn Minh Nhật, cậu quay mặt không thèm nhìn ông ta.

Lúc đi thăm Ngân Quỳnh về, cậu muốn ghé sang xem ông Hoàng Nam ra sao rồi, dù sao ông ấy cũng là ba của cậu, không ngờ vô tình nghe thấy được những lời ông Nhật Tuyên đã nói. Cuối cùng thì cậu đã biết mình sai lầm đến cỡ nào. Cho nên cậu không thể để cái lão già đê tiện này tiếp tục lừa dối mọi người nữa. Cậu cố ý khơi chuyện rồi ghi âm lại mọi lời lão ta nói.

- Giờ đây tôi xin công bố lá phiếu bầu chọn của tôi . Tôi bầu cho ông Lâm Hoàng Nam làm chủ tịch hội đồng quản trị của công ty ta.

Ông Hoàng nam lập tức đứng dậy chỉ tay vào ông Nhật Tuyên hét lớn:

- Tống cổ ông ta ra khỏi đây cho tôi.

Lập tức có hai người bảo vệ xông vào kéo ông Nhật Tuyên lôi ra ngoài mặc kệ ông ta vùng quẫy la hét thé nào đi nữa.

Ông nội Lâm Phong đứng dậy nhìn con trai nói:

- Chúc mừng con, chiếc ghế chủ tịch lại về tay con

Tất cả mọi người đều đang xấu hổ vì nghe lời xúi giục của ông Nhật Tuyên, thấy Lâm Phong đứng lên vỗ tay trước cũng vỗ tay theo. Sau đó lục tục chúc mừng ông. Sau khi mọi người đi ra hết, Minh Nhật cúi đầu không dám ngẩng lên đối diện với người nhà của mình.

Ông Hoàng nam đứng trước mặt Minh Nhật nhìn cậu với ánh mắt vui mừng, Minh Nhật áy náy nói:

- Con xin lỗi ba. Xin mọi người hãy tha lỗi cho con

Ông Hoàng Nam ôm Minh Nhật thắm thiết, giọng ghẹn ngào nói:

- Chúng ta là gia đình mà. Không ai trách con đâu.

Lâm Phong cũng choàng tay ôm Minh Nhật, cậu không thích Minh Nhật lắm, nhưng chưa bao giờ cậu ghét. Nhưng giờ đây cậu coi Minh Nhật thật sự là anh trai mình.

Đột nhiên Lâm Phong khụy người ngã xuống trong lòng Minh Nhật. tất cả mọi người kinh hãi hét lên gọi tên cậu.

Đã 4 tháng rồi, Lâm Phong vẫn chưa tìm được Ngân Hằng, cậu lại ngã bệnh khiến mọi người trong nhà lo lắng không ngừng. Cậu không biết bản thân có còn sống được bao lâu nữa. Bác sĩ bảo cần phẩu thuật điều trị lần nữa. Bảo Duy hay tin đã đến mắng cậu xối xả:

- Cái thằng này, lần trước đến bệnh viện là vì căn bệnh đúng không? Vì sao lại giấu chứ.

- Nói ra thì được lợi ích gì, chỉ khiến mọi người lo lắng nhiều hơn – Lâm Phong buồn bã cười ngượng đáp.

- Nếu cậu nói biết đâu Ngân Hằng sẽ….- Bảo Duy bỏ lỡ câu nói của mình.

- Vẫn chưa có tin tức gì của Ngân Hằng cả – Sơn Hải thở dài nói.

Minh Nhật và mọi người cũng đều đến thăm cậu, Minh Nhật đã đứng lên nói với ba mình:

- Con xin trả lại hết số cổ phần mà ba đã cho con. Vị trí này, sau này hãy trao lại cho Lâm Phong.

- Không đâu. Vị trí này em không thể nhận được. – Lâm Phong lên tiếng phản đối.

- Vì sao ? Rồi cậu sẽ khỏe lại thôi mà.

Lâm Phong buồn rầu lắc đầu.

- Chỉ cần hứa với em, nếu tìm ra Ngân Hằng, hãy chăm sóc cô ấy thay em.

- Anh không thể nhận lời em được. Anh có lỗi với Ngân Quỳnh, khiến cô ấy ra nông nỗi này, anh muốn chăm sóc cô ấy suốt đời, cho đến khi cô ấy bình phục. Em hãy tìm Ngân hằng, mang lại hạnh phúc cho cô ấy. Dù cho những ngày tháng sau này không còn bao nhiêu đi chăng nữa.

Lâm Phong trầm mặc không đáp, cậu không biết, liệu mình có qua khỏi hay không? Chỉ sợ lúc đó lại gây cho cô thêm một nỗi đau, làm sao có thể mang hạnh phúc cho cô được.

- Có lẽ đã tìm ra chỗ của Ngân Hằng – Quang Khải đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng bệnh, theo sau anh ta là Ngọc

Liên, cô bị Quang Khải lôi đi thở hổn hển nói:

- Lúc trước chị ấy có nhờ em mua giùm một mảnh đất. Chị ấy đã thiết kế một căn nhà, tuy xé bỏ bản thiết kế rồi, nhưng có hôm em đi ngang qua đó thấy người ta đã xây dựng rồi. Nếu theo đúng thiết kế, có lẽ căn nhà đã hoàn thành rồi.

Lâm Phong trầm mặc, cúi đầu suy nghĩ, cậu lưỡng lựu không biết có nên đi hay không.

- Đi đi…chỉ có cậu mới mang lại hạnh phúc cho cô ấy mà thôi – Quang Khải nhìn Lâm Phong thúc giục.

Lâm Phong nhìn Quang Khải rồi nhìn lần lượt từng người, ai cũng nhìn cậu đầy hy vọng và mong đợi.

- Đó là ở đâu?

Lâm Phong đứng trên mảnh đất quen thuộc mà hai người từng đến đây chơi, từng ước ao có được. Không ngờ cô lại thực hiện được rồi. Lâm Phong đứng nhìn căn nhà không khác gì bản thiết kế mà cậu đang giữ. Có một cánh cổng màu xanh, xung quanh có nhiều cây hoa đẹp, bên phải có một vườn rau, còn có một bóng người đang nhặt rau ở đó.

Lòng xúc động không ngừng, bóng hình cậu nhớ điên cuồng, tìm kiếm biết bao nhiêu lâu cuối cùng cũng đã gặp được.

- Ngân Hằng – Lâm Phong gọi khẽ khi đẩy cổng bước vào.

Ngân Hằng giật mình, quay đầu nhìn thấy Lâm Phong thì hốt hoảng đứng dậy, hai người nhìn nhau thật lâu, sau đó Ngân Hằng cắn chặt môi quay người bỏ chạy, Lâm Phong nhìn thấy phần bụng cô đã nhô cao.

Ngân Hằng vào nhà đóng chặt cửa nhà, tim không ngừng rung lên, tay ôm lấy cái bụng của mình. Cô bật khóc, thật ra cô vừa hận vừa nhớ cậu vô cùng. Khi cô phát hiện mình có thai, cô bàng hoàng lo lắng, không biết cái thai này là của ai, Lâm Phong hay Quang Khải, cô không ngừng cầu mong cho đứabé là con Lâm Phong, nhưng cũng sợ hãi khi dứa bé là con Quang Khải, nhưng cô lại không nỡ bỏ đứa bé.

- Ngân Hằng, xin em, hãy mở cửa ra đi. Anh biết mình đã hiểu lầm em rất nhiều, xin em hãy tha thứ cho anh, hãy trở về bên cạnh anh có được hay không.

- Anh đi đi, tôi không muốn gặp mặt anh nữa.

- Em biết không, ngày nào anh cũng đi tìm em, ngày nào cũng gọi tên em và không ngừng tự trách mình. Anh hận bản thân vô cùng, vì đã làm em đau khổ. Xin em hãy để anh chuộc mọi lỗi lầm có được hay không?

- Quá muộn rồi , đã không còn có thể nữa rồi – Ngân hằng cắn răng kiềm chế tiếng khóc của mình, cô rất sợ đứa bé này là của Quang Khải.

- Chỉ cần em cho anh cơ hội – Lâm Phong bật khóc đập cửa nói – Anh nhất định sẽ bù đắp cho em, chúng ta bắt đầu lại từ đầu, cùng nhau thực hiện ước mơ có được hay không.

- Em không thể, anh về đi. Tôi đã có con với người khác rồi.

- Mặc kệ đứa bé là con của anh hay con của ai khác, anh không quan tâm đến điều đó, chỉ cần nó là con của em. Chỉ cần em trở về , anh sẽ chăm sóc em và con của em, sẽ xem nó như con đẻ của mình. Trở về đi có được hay không? Anh….- Lâm Phong cảm thấy choáng voáng, cơ thể đang mất dần sức sống….

Ngân Hằng bổng thấy bên ngoài im lặng, sau dó cô nghe một tiếng ngã phịch xuống đất, lo lắng, cô từ từ mở mắt đã thấy Lâm Phong ngã xuốn đất, cô hoảng hốt vội vàng đưa cậu đi bệnh viện.

Bác sĩ lập tức tiến hành phẫu thuật không chần chừ nữa. Mọi người đều lo lắng chạy đến.

- Cậu ấy biết bản thân bị bệnh, nên vừa muốn ở bên Hằng vừa lo lắng sợ hãi nếu phải rời xa Hằng – Bảo Duy đứng im lặng phía sau Ngân Hằng khẽ khàng nói – Cậu ấy có lẽ vì sợ rằng bản thân không thể sống được bao lâu nữa, cho nên mới muốn được ở bên cạnh Hằng thêm chút nữa. Mấy tháng nay cậu ấy đi tìm Hằng không lo điều trị khiến bệnh nặng thêm.

Ngân Hằng lặng người bước đến bên cạnh Lâm Phong, cô đưa tay vuốt ve gương mặt tái nhợt của Lâm Phong, lát sau cô nắm tay Lâm Phong áp vào mặt mình nhẹ nhàng nói:

- Phong! Là em đây. Anh có nghe tiếng của em không? Anh có biết vì sao em chọn nơi ấy sau khi ra đi hay không. Bởi vì Nơi ấy có anh, có nụ cười , có hình bóng của anh. Em vẫn không quên hẹn ước cùng nhau được già đi của chúng ta, anh có còn nhớ không. Mau tỉnh dậy thực hiện lời hứa với em đi. Anh đã bảo sẽ cùng em xây một ngôi nhà nhỏ, em đã xây rồi. Em cũng đã làm tất cả rồi. Bây giờ tới lượt anh thực hiện những điều còn lại. Anh mau tỉnh lại kết hôn cùng em, đời này kiếp này phải ở bên cạnh em không xa rời. Anh phải cùng em dạy con chúng ta nên người, chiều chiều nắm tay con chúng ta đi dạo mát, kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích, và kể cho con nghe, ba mẹ nó gặp nhau thế nào, yêu nhau ra sao……Anh mau tỉnh lại đi, đừng bỏ mặc em một mình, hay anh cho rằng đứa bé trong bụng em không phải con anh cho nên anh không muốn tỉnh lại – Ngân hằng thều thào rơi nước mắt , nước mắt cô chảy ướt nhòe trên đôi mắt, chảy vào lòng bàn tay cậu.

Quang Khải vừa đến, anh im lặng cùng mọi người lắng nghe lời tâm tình của Ngân Hằng mà đau lòng rơi nước mắt. Mọi người không ai cầm được nước mắt trước tình yêu đầy gian truân của hai người họ. Khi Quang Khải nghe Ngân Hằng nói đến đứa bé trong bụng, anh ta quay mặt nhìn Ngân hằng, phát hiện quả thật cô đang mang thai, lòng ngực anh ta có chút nhói đau, nhưng anh hiểu nỗi đau của anh không bằng nỗi đau mà hai người họ cùng trải qua. Cho nên bí mật anh luôn giấu trong lòng, hôm nay quyết định nói ra hết.

- Ngân hằng, thật ra anh…..

Ngân Hằng lau nước mắt quay đầu nhìn Quang Khải nói:

- Quang Khải, em xin lỗi.

- Đừng xin lỗi. Đáng lí anh phải nói điều này từ lâu rồi mới đúng. Thật ra bao lâu nay anh vẫn giấu kín một chuyện với em, anh rất sợ em biết sự thật. Bao năm qua, anh không dám ngỏ lời với em, không hẳn là vì trong lòng anh còn nhớ đến cô ấy, mà là vì anh sợ không thể đem cho em niềm hạnh phúc tròn vẹn được. Thật ra anh bị vô sinh

Ngân Hằng sửng sốt chớp mắt nhìn Quang Khải, anh cười bảo:

- Cho nên đứa con đó là của em và Lâm Phong. Anh mong em và cậu ấy mãi mãi được hạnh phúc.

Ngân hằng gật đầu nhìn Quang Khải cảm kích, sau đó cô nắm lấy tay Lâm Phong vui sướng reo lên:

- Lâm Phong, enh nghe rõ chưa. Đứa bé trong bụng em là con của anh, con của chúng ta. Anh mau tỉnh dậy đi, em và con đều cần anh, anh không thể bỏ mặc hai mẹ con em không lo được.

Ngân Hằng siết chặt tay Lâm Phong cầu xin cậu mau tỉnh lại….một ngón tay của Lâm Phong bỗng nhúc nhích, máy đó nhịp tim vang lên một tiếng bíp….

Hết

Bình luận

Đánh giá

4.3 sao (6 lượt)
Tìm kiếm
Nơi Ấy Có AnhNơi Ấy Có Anh - Chương 77
Nơi Ấy Có Anh - Ngoại truyện
Lên đầu trang NgonTinh24