NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Chương 102: Hey! Satan (5)


Edit: Thanh Thanh

=========

Sau buổi sáng tỏ tình, Bối Dao cũng có chút ngượng ngùng.

Nghĩ đến trong cơ thể Satan có vãng sinh khiến hắn đau muốn chết thì cô cũng cảm thấy chủ ý của Vu Thượng Huyền không phải ngốc đến thế. Tạm thời duy trì khoảng cách ít nhất có thể khiến Bùi Xuyên giảm bớt đau đớn. Dù sao thì cũng giống như Vu Thượng Huyền nói, chưa tìm được biện pháp giải quyết vãng sinh.

Cao Quỳnh vừa ra tới khoang thuyền. Cô ta nghe nói Vu tiên sinh bị treo ở đuôi thuyền thì đầu tiên là vui rạo rực đi tới đuôi thuyền nhìn Vu Thượng Huyền đang bị treo trên biển.

Cô ta mặc một cái váy đỏ quyến rũ, vẩy vẩy tóc: "Ôi, đây không phải Vu tiên sinh của chúng ta sao? Thời tiết nóng quá, Vu tiên sinh thế nhưng có nhã hứng mà xuống biển bơi cơ đấy."

Vu Thượng Huyền ngâm mình ở trong nước, cười tủm tỉm nói: "Còn tốt, Cao tiểu thư cảm thấy hứng thú cũng có thể cùng bơi."

Cao Quỳnh trợn trắng mắt: "Miệng anh cũng thật lợi hại, dù sao thì không cần trông cậy tôi sẽ cầu tình cho anh. Lần trước cũng không thấy anh có chút tình nghĩa đồng bạn gì hết cả. Mọi người đều bo bo giữ mình, tự mình cố gắng là tốt nhất."

Vu Thượng Huyền rụt rè nói: "Cô nói đúng, tôi hiểu mà."

Cao Quỳnh biết hắn phạm sai lầm mới là cái dạng này, nhưng hỏi hai câu mà Vu Thượng Huyền đều đánh Thái Cực Quyền đẩy đi, không nói hắn đã làm sai gì. Có điều lúc Cao Quỳnh khó hiểu đến lúc nhìn thấy Bối Dao thì đã đoán được 7,8 phần.

Thiếu nữ đang ở phòng bếp làm canh cá, Bối Dao sợ làm bẩn váy nên mặc một cái tạp dề, tạp dề ở sau người thắt nơ thành bướm tiểu xảo đáng yêu.

Cao Quỳnh nhìn thiếu nữ bận rộn, khóe miệng giật một cái: "Cô vẫn còn ở đây hả?"

Bối Dao quay đầu lại, cười nói: "Còn ở."

Cao Quỳnh tùy ý cầm lấy củ khoai lang mà gặm. Nơi này cũng coi như phòng bếp nhỏ của du thuyền, cô ta nghe người ta nói Bối Dao ở chỗ này, Cao Quỳnh chỉ tới tìm xem xem, không nghĩ tới thấy người thật. Nói không rõ là vui vẻ hay mất mát, tóm lại là tâm tình rất phức tạp.

Cao Quỳnh hỏi: "Cô đang làm gì thế?"

"Nấu canh cá." THật ra thì Bối Dao không chán ghét "tình địch" Cao Quỳnh này, khóe miệng cô có ý cười nhàn nhạt, "Nấu cho Satan."

Cao Quỳnh vừa nghe thế thì liền không vui. Cô ta cơ hồ lập tức nghĩ đến việc muốn bắt được trái tim đàn ông thì phải bắt được dạ dày của hắn trước.

Hàng giả này tâm cơ đủ thâm!

Cao Quỳnh gặm khoai lang gặm đến vang lên răng rắc, trong mắt bắn ra hoa lửa nhỏ.

Canh cá đã nấu xong, màu trắng sữa, cũng không biết tiểu yêu tinh này bỏ thêm cái gì mà không hề tanh, ngược lại còn thơm nức mũi.

Cao Quỳnh nhịn không được ngửi ngửi, canh này thật sự thơm quá đi.

Cao Quỳnh vừa định nói Satan không uống đồ cô nấu đâu, vạn nhất hạ độc thì sao bây giờ.

Kết quả liền thấy Bối Dao cởi tạp dề, nhờ cô ta: "Cao tiểu thư, phiền cô bưng một bát mang cho Satan đi, thuận tiện cầu tình cho Vu tiên sinh, quan hệ của hai người hẳn là không tồi đúng không?"

Cao Quỳnh kinh ngạc nói: "Cô không tự mình đi?"

Bối Dao nói: "Hiện giờ tôi đi không tiện."

A, chuyện hiếm nha, tiểu yêu tinh này thế nhưng không dán Satan nữa. Cao Quỳnh vốn dĩ muốn cự tuyệt nhưng lại nghĩ tới Vu Thượng Huyền ở đuôi thuyền, cũng không thể mặc kệ thật. Đến buổi chiều, tia tử ngoại trên biển cũng mạnh, cho dù ngâm mình trong biển nhưng tốc độ thuyền nhanh như thế hẳn cũng không dễ chịu gì.

Vu Thượng Huyền lại không phải thân thể rắc chắc gì, sợ nếu để nữa sẽ ra mạng người mất.

Hơn nữa mang canh đến là có thể nhìn thấy Satan! Có chút đắc ý nha.

Cao Quỳnh bưng canh cá lên, thấy tiểu yêu tinh dùng ánh mắt trông mong mà nhìn mình thì khẽ hừ nhẹ một tiếng: "Không sợ tôi cướp Satan sao?"

Bối Dao thành thật nói: "Đã sắp 10 năm, cô còn không cướp được, hai ngày này cũng chẳng sao." Cầu tình cho Vu Thượng Huyền cũng cần một người có địa vị chút.

Lời này khiến Cao Quỳnh tức giận điên lên: "Cô!"

Bối Dao lộ ra ý cười, không hề mang theo đấu khí mà là ý cười ôn nhu ấm áp: "Cảm ơn cô, Cao Quỳnh tiểu thư."

Cao Quỳnh thấy khó chịu cực kỳ, tiểu yêu tinh này cười lên đúng là xinh đẹp. Cô ta lẩm bẩm: "Sao Satan không đem cô ném cho cá ăn......" Nói xong liền bưng canh cá đi ra ngoài.

Cô ta đi lên khoang thuyền, chén canh trên tay là sứ Thanh Hoa, sắc xanh thẫm sau cơn mưa, cái nắp lả lướt vẫn không át được cỗ hương khí kia.

Cao Quỳnh chép chép miệng, khá tò mò không biết đồ chơi này có uống được hay không.

Cô ta gõ gõ cửa, bên trong Bùi Xuyên nghe được tiếng bước chân, đầu tiên là xoay đầu lại, nghe rõ tiếng bước chân, giọng nói đạm xuống nói: "Vào đi."

Cao Quỳnh đem canh cá bưng đến, lộ ra một nụ cười cô ta cho rằng mỹ lệ nhất: "Satan! Đây là canh cá buổi chiều."

Bùi Xuyên rũ mắt nhìn: "Cô ấy nấu?"

Cao Quỳnh: "Sao anh không cảm thấy là tôi nấu?"

Bùi Xuyên lười trả lời cô ta, hỏi: "Cô ấy đâu?"

Buổi sáng câu cá được một lát, liền không thấy Bối Dao đâu. Bùi Xuyên cố nhịn đau đớn trong ngực, uống thuốc giảm đau, tốt xấu có thể nhẫn một chút. Vốn cho rằng có thể bồi cô một ngày, không nghĩ tới đến giờ vẫn không nhìn thấy người.

Cao Quỳnh không tình nguyện nói: "Vừa mới ở phòng bếp, phỏng chừng hiện tại đã về phòng."

Bùi Xuyên cũng không nói gì nữa, bưng chén canh lên.

Cao Quỳnh nói: "Thỉnh ngài tha cho Thượng Huyền, hắn là cái loại đầu óc thông minh nhưng thân thể lại không tốt lắm, đừng giết chết hắn."

Bùi Xuyên nhàn nhạt nói: "Không chết được, đợi đến tối sẽ vớt lên."

Cao Quỳnh nóng nảy, Vu Thượng Huyền đây là đã làm cái gì? Satan lại tính toán không dễ dàng buông tha cho hắn? Cao Quỳnh thật cẩn thận nói: "Cái đồ giả... A, không, vị tiểu thư kia cũng hy vọng ngài tha cho hắn."

Bùi Xuyên mím môi, rũ mắt không nói.

Cô đối với Vu Thượng Huyền còn rất để bụng.

Trước kia Bối Dao có đôi khi cũng như thế này, Vu Thượng Huyền tâm tư lả lướt lại biết nói chuyện, không thú vị như mình. Bối Dao đã từng ở bên cạnh hắn mà ngẫu nhiên cũng sẽ cười nói với Vu Thượng Huyền.

Nhưng đối với hắn thì cô lúc nào cũng giống như đi trên băng mỏng.

Hắn không biết buổi sáng tiểu thiếu nữ nói Bối Dao yêu hắn là đang an ủi hắn, là đang nói chính bản thân cô hay Bối Dao lúc trước?

Cao Quỳnh cho rằng nói đến hàng giả thì Vu Thượng Huyền có thể sớm được vớt lên.

Nhưng buổi tối hôm đó vốn dĩ nên vớt Vu Thượng Huyền lên mà Bùi Xuyên vẫn không có ý tứ đó.

Cao Quỳnh đi đến đuôi thuyền nhìn gã một cái: "Tôi tận lực rồi, là tâm tình Satan không tốt lắm."

Vu Thượng Huyền sắc mặt tái nhợt, cười khổ nói: "Tôi đúng là tự làm bậy mà."

Cố tình buổi tối hôm đó lại có gió lốc.

Ở trên biển mưa to rất đồ sộ, Cao Quỳnh nhìn Vu Thượng Huyền ngày xưa độc miệng nay uể oải ỉu xìu thì trong lòng cũng âm thầm sốt ruột.

"Anh thế nhưng đừng chết nhé."

Vu Thượng Huyền gian nan mà kéo kéo khóe miệng: "Đừng rủa tôi."

Satan ôn hòa nhưng tâm lại tàn nhẫn.

Nếu là Bối Dao còn có vài phần kinh ngạc nhưng Cao Quỳnh lại cảm thấy hết sức bình thường. Cái thế giới không xong này đã có quá nhiều người chết, nhiều thêm một cái mạng của Vu Thượng Huyền thì cũng không nhiều, thiếu một cái mạng của gã cũng không ít.

Satan không thích bất kỳ kẻ nào tự chủ trương.

Cao Quỳnh cắn răng một cái: "Tôi có biện pháp." Rốt cuộc cũng sắp 10 năm, cô ta khó tránh khỏi thỏ chết hồ bi thương cảm.

Vu Thượng Huyền vừa muốn hỏi cô ta muốn làm gì thì Cao Quỳnh đã chạy đi.

Cô ta suy nghĩ một cái biện pháp tự nhận là ý kiến hay. Nếu Vu Thượng Huyền biết cô ta đi vào vết xe đổ của mình thì khẳng định sẽ hộc máu.

Cao Quỳnh gõ gõ cửa phòng Bối Dao.

Bối Dao mở cửa: "Cao Quỳnh tiểu thư, có chuyện gì sao?"

Bên ngoài dông tố đan xen, Cao Quỳnh cực kỳ bi thương mà mở miệng: "Tôi giúp cô."

Bối Dao: "A?"

Cao Quỳnh nói: "Cô có biết trước kia tôi làm gì không?"

Bối Dao đương nhiên không biết, cô lắc đầu.

Cao Quỳnh nói: "Tôi là xã hội đen, là loại chuyên môn đánh nhau."

Bối Dao khó hiểu, cái này thì có liên quan gì?

Cao Quỳnh: "Thế nên cô phối hợp một chút."

Ngay sau đó, Bối Dao bị cô ta che miệng mũi, ngửi được một cỗ hương vị quen thuộc. Gân trên trán cô nhảy dựng lên, không còn lời nào để nói. Trước đó không lâu Vu Thượng Huyền cũng dùng chiêu này.

Nhưng Cao Quỳnh lúc trước đánh khắp nơi vô địch thủ cũng không phải để trưng cho đẹp.

Bối Dao choáng váng bị cô ta vác đến phòng Bùi Xuyên, vẫn ngốc.

Bối Dao cắn răng: "Cô đang làm cái gì?"

Cao Quỳnh vừa cởi đồ của cô vừa bi thống nhỏ giọng nói: "Cô không phải vẫn luôn muốn có được Satan sao? Nói không chừng qua đêm nay, hắn cũng không nhớ thương cô nữa. Cô nhớ phải cầu tình cho Vu Thượng Huyền một tý. Không biết Satan phát điên cái gì, đến giờ còn chưa vớt hắn lên."

Cô ta cởi quần áo Bối Dao còn có thể phân tâm cảm thán da thịt tiểu yêu tinh này thật là tốt.

Cả người đều là hương vị nữ tính, dưới bả vai trắng nõn mượt mà, còn có thể nhìn thấy khe. Cao Quỳnh khụ khụ, không dám quá phận, gõ gõ cửa.

Bối Dao quả thực cực kỳ thán phục hai kẻ kỳ ba này.

Cô tức giận nói: "Cô không rõ tình hình hiện tại......" Cô cố tình tránh xa Bùi Xuyên là vì "Vãng sinh". Cao Quỳnh bình thường không cho cô tới gần Bùi Xuyên, thế nhưng bây giờ lại đem cô dâng lên.

Cao Quỳnh một tay che miệng cô lại: "Suỵt, cô mới không rõ tình huống ấy. Vu Thượng Huyền đã sắp chết, dù sao cô cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, tôi chỉ đang giúp cô thôi."

Giúp cái quỷ ấy!

Bối Dao cảm thấy lực đạo cô ta ấn xuống thực sự lớn không tưởng được.

Cô chớp chớp mắt, bẻ tay Cao Quỳnh ra: "Bùi Xuyên không phải người như vậy, phương pháp này của cô không hiệu quả."

Huống chi trên người hắn có vãng sinh, thấy cô đã đau, ôm hay tiếp xúc với cô còn đau hơn, Cao Quỳnh nghĩ gì thế! Bùi Xuyên sẽ không chủ động ôm cô, hôn cô.

Cao Quỳnh nói: "Được rồi, khẩu thị tâm phi, câm miệng."

"......"

Cô ta gõ cửa phòng Bùi Xuyên sau đó lập tức cởi nốt quần áo của Bối Dao.

Lúc hai người còn đang giằng co thì cửa trước mặt mở ra.

Cao Quỳnh giật mình, sau đó chạy mất.

Cửa mở, bên trong lộ ra một khuôn mặt đeo mặt nạ thiên thần đọa lạc.

Bối Dao hít một hơi thuốc mê nhỏ, đứng không vững, ngã nhào vào ngực hắn.

Nam nhân ngồi ở trên xe lăn, giật mình, vội đỡ lấy bả vai trần trụi của cô.

Ban đêm biển rộng gào thét, trong không khí mang theo một chút oi bức sau cơn mưa.

Chân Bối Dao mềm nhũn, cảm thấy thật là mất mặt.

Thật muốn đem Cao Quỳnh ra đánh cho một trận. Đầu óc cô ta có hố sao! Bùi Xuyên sao có thể......

Người đàn ông trầm mặc, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, buông tay ra trong chốc lát, sau đó lại ôm chặt lấy thiếu nữ nửa người trần trụi.

Dưới mặt nạ thiên thần đọa lạc, hắn nhắm mắt lại.

Bối Dao: "......?"

=================

Có khi nào chương cuối có thịt cho chúng ta ăn, chút thịt vụn cũng được nhỉ???

Bình luận

Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma fullNhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma - Chương 101-2
Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma - Chương 103
Lên đầu trang NgonTinh24