NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Mở đầu

Khi kết hôn sau hai mươi năm chờ đợi, liệu anh có phân biệt rõ bao nhiêu là tình thân, bao nhiêu là tình yêu?

Khi hai cơ thể hòa vào làm một, liệu anh có phân biệt rõ bao nhiêu là dục vọng, bao nhiêu là nghĩa vụ?

Lúc găp lại, lướt qua vai nhau, liệu anh có phân biệt rõ bao nhiêu là quyến luyến, bao nhiêu là bất lực?

Lúc mười đầu ngón tay đan chặt vào nhau, anh nói: “Anh yêu em, từ rất lâu rồi...”, em mới biết, người động lòng không chỉ có mình em.

***

Một ngày đầu đông trời mưa tầm tã, bầu trời xám xịt, hiu quạnh khiến buổi sáng trở nên u ám. Tôi cầm chiếc ô trong suốt đi tới tòa kiến trúc bằng kính ở phía đối diện. Gió thổi hạt mưa rơi xuống mặt tôi. Hạt mưa lạnh buốt, giống trái tim người đó.

Tôi mãi mãi không thể hiểu, trái tim của người đó được làm bằng gì mà có thể cứng rắn, băng giá đến vậy, khiến tôi không thể đoạt được, cũng không có cách nào từ bỏ...

Đi đến trước cánh cửa kính, tôi gập ô, thu cả nỗi muộn phiền bị khuấy động bởi thời tiết, đi vào nơi bán đấu giá bật điều hòa ấm áp. Buổi bán đấu giá bắt đầu, hội trường gần như không còn chỗ trống. Tôi chọn vị trí ở hàng ghế gần cuối hội trường, sát cửa sổ. Còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Tề Lâm đã đi xuống, mặt dày đuổi thẳng cổ anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi, ngồi thế vào đó.

“Anh tưởng em sẽ không đến.” Anh nheo đôi mắt đào hoa. Ghé sát tai tôi.

“Núi đất đỏ là tâm huyết nửa đời của ba em, em không giữ nổi, ít nhất cũng nên biết nó sẽ rơi vào tay ai.” Tôi nhích người, nới rộng khoảng cách với anh. Vừa nói tôi vừa đưa mắt qua một lượt những gương mặt của đám người giàu có ngồi trong hội trường. Biểu hiện của bọn họ không giống nhau. Một số không che giấu sự thèm khát, nhìn chăm chăm nhất cử nhất động của nhân viên đấu giá như ông chủ Lâm, một nhân vật phất lên nhờ khai thác khoáng sản. Cũng có người chỉ thuần túy đến xem cho vui như Tề Lâm ngồi cạnh tôi. Còn có người hoàn toàn không có khả năng cạnh tranh, chỉ mở to mắt chứng kiến núi đỏ bị bán đấu giá để trả nợ như tôi. Trong số đó, không có gương mặt tôi muốn gặp nhất nên tôi không biết biểu hiện của anh như thế nào.

Giá tiền ngày một tăng cao. Khi ông chủ Lâm đưa ra con số hai trăm ba mươi triệu, hội trường đang ồn ào, náo nhiệt bỗng im bặt. Một số người không đủ tài lực đành bỏ cuộc. Số khác lại lo lắng đĩa thức ăn ngon lành đã bị Cảnh gia xơi gần hết, chỉ còn lại vài khúc xương không xứng với số tiền bỏ ra nên quyết định rút lui. Khi cuộc đấu giá đạt đến con số hai trăm bốn mươi triệu, mọi người bắt đầu quay sang nhìn nhau. Ông chủ Lâm vẻ đầy đắc ý, một đối thủ cạnh tranh trẻ tuổi trán đẫm mồ hôi, động tác giơ thẻ bài ngày càng do dự.

Tất cả đã ngã ngũ, tôi chống tay vào thành ghế đứng dậy, không buồn xem kết quả.

“Em không xem nữa à? Chưa đến lúc cao trào mà.” Tề Lâm quay sang nhìn tôi, nụ cười ôn hòa như ngọc của anh lúc này trông thật đáng ghét.

“Anh cứ từ từ thưởng thức đi, em còn bận việc.”

Mặc một chiếc áo khoác ướt lạnh, tôi đi về phía cửa chính. Đột nhiên, tầm nhìn của tôi bị che khuất trong giây lát, hình như ai đó chắn trước mặt tôi. Tôi vội ngẩng đầu nhưng không kịp nhìn rõ khuôn mặt người đó. Một hình bóng vừa quen thuộc vừa xa lạ đi lướt qua tôi, cũng chỉ giống ảo ảnh trong sa mạc hoang vắng.

Tôi gượng cười. Lúc này tôi còn chờ mong anh nói với tôi điều gì đây? Lẽ nào chúng tôi cùng ngồi ôn lại chuyện cũ, kể chuyện gia đình, bày tỏ tình anh em thân thiết?

Cảnh Mạc Vũ đi thẳng đến chiếc ghế tôi vừa rời đi rồi ngồi xuống, tựa vào thành ghế, bộ dạng thảnh thơi, nhàn nhã.

“Ồ! Anh về rồi à?” Tề Lâm vui vẻ nhướng mày. Anh nói chuyện với Cảnh Mạc Vũ nhưng ánh mắt lại hướng về phía tôi. “Anh cũng đến đây xem trò vui sao? Hay định thò một chân vào?”

“Tôi không có sở thích như Tề thiếu...” Cảnh Mạc Vũ nhếch mép, tảng băng trong đáy mắt anh tan đi rất nhiều. “Tôi không tranh thì thôi! Nếu tranh tôi không chỉ thò một chân.”

Tề Lâm nhận ra hàm ý trong câu nói của anh, cười khan hai tiếng, không nói gì nữa.

Tôi đứng bất động, từ đầu đến cuối không rời mắt khỏi hình bóng anh phản chiếu trên cửa kính. Do không khí lạnh, cửa kính mờ hơi nước, tôi không thể nhìn thấy gương mặt điển trai, lạnh lùng của anh, cũng không nhìn thấy ánh mắt sắc sảo của anh nhưng tôi có thể cảm nhận sự cô độc, kiêu ngạo và mạnh mẽ toát ra từ người anh càng sâu đậm theo năm tháng.

Là anh, Cảnh Mạc Vũ, anh đã trở về.

Nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ, người đàn ông trẻ tuổi vừa rồi còn do dự không biết có nên giơ thẻ bài liền nhẹ nhõm, đứng dậy, đi đến giao thẻ bài cho anh.

Cảnh Mạc Vũ chỉnh lại tư thế, nhẹ nhàng giơ thẻ bài trong tay.

Nhân viên bán đấu giá lập tức nói lớn: “Hai trăm năm mươi triệu! Số hai mươi chín đưa ra giá hai trăm năm mươi triệu, có ai...”

“Không phải.” Cảnh Mạc Vũ từ tốn mở miệng, giọng anh lạnh lẽo như hàn ngọc[1]dưới lòng đất. “Tôi ra giá ba trăm triệu.”

[1] Hàn ngọc: tên một loại ngọc.

Cả hội trường đột nhiên tĩnh lặng. Ông chủ Lâm kinh ngạc đứng dậy, nhìn anh bằng ánh mắt không thể tin nổi. Cảnh Mạc Vũ nhìn lại ông ta, khóa miệng nhếch lên thành nụ cười lạnh lùng. Ông chủ Lâm ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng bỏ thẻ bài trong tay. Cả hội trường không một ai nhúc nhích, cho đến khi tiếng búa báo hiệu đấu giá ngã ngũ vang lên.

Tôi túm chặt áo khoác cũng không thể che giấu thân hình đang run rẩy. Tôi quay người đi ra cửa, nước mưa chảy trên cửa kính, lặng lẽ rơi xuống đất, tạo thành một vệt dài như nước mắt.

Tôi đi qua cánh cửa tự động rời khỏi tòa nhà, nước mưa lẫn hoa tuyết đầu mùa tạt vào da tôi. Tôi không hề cảm thấy lạnh, chỉ thấy những chấm trắng trước mắt giống hoa tuyết bám trên lông mày và lông mi của anh năm đó...

Ông chủ Lâm đang đi ra ngoài, theo sau ông là nhị thiếu gia nhà họ Lâm miệng còn hôi sữa: “Ba, sao vừa rồi ba không nâng giá cao hơn, chỉ ba trăm triệu thì anh ta lời quá!”

“Con hiểu gì chứ?” Ông chủ Lâm kéo cổ áo jacket. “Cảnh Mạc Vũ đã tới đây, chắc chắn cậu ta sẽ không để mỏ khoáng sản của nhà họ Cảnh rơi vào tay người khác. Ba tranh với cậu ta đồng nghĩa với việc nâng cao giá mua của cậu ta. Đến lúc đó, không những ba không ăn được miếng thịt mà còn đắc tội với cậu ta. Chi bằng lần này nhường cho cậu ta, tương lai còn không ít cơ hội kiếm tiền...”

“Cảnh Mạc Vũ là người như thế nào mà ba có vẻ kiêng dè anh ta như vậy?”

“Nói tóm lại, cậu ta chính là nhân vật không thể đắc tội. Con hãy nhớ mặt Cảnh Mạc Vũ, sau này nếu có gặp thì phải khách sáo một chút...” Tình cờ nhìn thấy tôi, ông chủ Lâm lập tức ngậm miệng, gật đầu, mỉm cười lịch sự với tôi. “Cảnh tiểu thư, cô đang đợi ai à?”

Tôi mỉm cười, không trả lời ông ta.

Ông ta cũng không nói gì thêm, lập tức lên chiếc xe sang trọng. Tôi vẫn nghe thấy tiếng nhị thiếu gia họ Lâm lải nhải: “Ba, cô ta chẳng phải là Cảnh An Ngôn sao? Mấy hôm trước con gặp cô ta đi cùng Bill tại một party...”

Mãi không thấy tôi lên xe, chú tài xế liền cầm ô chạy ra đón. Chiếc ô đen ngăn hoa tuyết trắng ở trên đầu. “Tiểu thư, tôi vừa nhìn thấy...”

Tôi xua tay ra hiệu chú đừng nói tiếp. “Núi đất đỏ vốn là tài sản ba cháu định để lại cho anh ấy. Bây giờ anh ấy bỏ tiền ra mua, không cần cháu bận tâm lo lắng cũng là một chuyện tốt.”

Chú Tài không nói gì nữa, nhìn về phía cánh cửa tự động, vẻ mặt chú tự nhiên cứng đờ. Tôi theo dõi ánh mắt chú, quả nhiên chạm phải đôi đồng tử sâu không thấy đáy của Cảnh Mạc Vũ.

Tôi và anh chỉ cách nhau một bước chân nhưng mưa tuyết trắng xóa rơi xuống giữa chúng tôi, làm chúng tôi thấy như nghìn trùng xa cách. Ánh mắt giao nhau chỉ một giây nhưng có cảm giác lâu hơn bảy trăm hai mươi tư ngày. Tôi nắm chặt vạt áo khoác, mũi bị lạnh đến mức không còn cảm giác, hơi thở cũng trở nên khó khăn. Tôi cố gắng hít sâu hai hơi nhưng cuối cũng vẫn không thể thốt ra câu: “Anh có khỏe không?”

Cảnh Mạc Vũ thu lại ánh mắt, sải bước dài xuống cầu thang đá trước cửa tòa nhà. Bước qua bậc thang cuối cùng anh mới dừng bước quay người.

Tôi mím bờ môi khô khốc, hoa tuyết rơi xuống mặt mang lại cảm giác giá lạnh, giống hệt ánh mắt anh.

Anh cụp hàng mi, chậm rãi giơ tay xem đồng hồ.

Đúng lúc này, điện thoại của tôi đổ chuông. Tôi buông vạt áo, rút điện thoại ra nghe. Đầu máy bên kia vọng đến câu tiếng Trung không chuẩn của Bill: “Hi, người đẹp, cô chưa từng trễ hẹn bao giờ.”

“Bill, sorry, sorry...” Tôi quên béng hôm nay có cuộc hẹn với Bill để bàn việc kí kết hợp đồng dự án mới. Tôi vừa nói xin lỗi vừa vội vàng lên xe. Ô tô lăn bánh, tôi vẫn kịp nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ qua gương chiếu hậu. Anh vẫn đứng đó, chỉ là hình bóng anh càng ngày càng xa vời, càng ngày càng mơ hồ.

Vài ngày sau, vì một số thủ tục rườm rà, chúng tôi không thể tránh khỏi những cuộc tiếp xúc. Tuy nhiên, anh không còn là Cảnh Mạc Vũ của quá khứ, tôi cũng không còn là Cảnh An Ngôn của ngày xưa, đến phép xã giao cơ bản là hàn huyên cũng trở nên thừa thãi. Sau khi hoàn tất thủ tục bàn giao núi đất đỏ, tôi tưởng mình chẳng còn bất cứ mối quan hệ nào với Cảnh Mạc Vũ, không ngờ lại xảy ra chuyện không nên xảy ra.

Hôm đó, tôi đột nhiện nhận được điện thoại của thư kí Cảnh Mạc Vũ khi đang vui vẻ trò chuyện cùng Bill. Cô thư kí nói, Cảnh Mạc Vũ mời tôi ăn cơm tại phòng VIP của câu lạc bộ Hội Hiên.

Hội Hiên từng là câu lạc bộ tư nhân xa xỉ nhất tại thành phố A. Bởi phí gia nhập quá cao, lại vô cùng đắt đỏ nên chỉ có người có tiền, thích khoe mẽ ở thành phố A mới thường đưa bạn bè với người thân tới đây. Trước kia, mỗi lần Cảnh Mạc Vũ dẫn tôi tới Hội Hiên ăn cơm, đi qua hành lang nước lạnh lẽo, tôi thường không kìm được hỏi anh: “Ông chủ câu lạc bộ này hằng năm phải đổ vào đây bao nhiêu tiền mới giữ được mặt tiền không bị đóng cửa?” Cảnh Mạc Vũ chẳng thèm nhìn tôi, cầm tay tôi đi về phía trước.

Sau khi Cảnh Mạc Vũ bỏ đi, kiểm kê lại tài sản của Cảnh gia, tôi mới kinh ngạc khi phát hiện, hóa ra chủ nhân của Hội Hiên chính là Cảnh gia. Nơi này làm ăn thua lỗ, không biết tốn bao nhiêu tiền, tôi nhất thời xót ruột, quyết định bán câu lạc bộ. Sau đó, mức phí trong Hội Hiên hạ thấp, khách đến ngày một đông. Khi đi trên hành lang nước, tôi không còn cảm giác xót ruột như ngày trước.

Đến Hội Hiên sớm nửa tiếng, tôi theo cô lễ tân xinh đẹp đi qua đại sảnh tới hành lang nước.

Hành lang nước, như tên gọi của nó, là một hành lang dài bằng thủy tinh trên mặt hồ phẳng lặng. Sàn nhà cũng được làm bằng thủy tinh khiến người đi trên có cảm giác đang đi trên hồ nước xanh biếc tĩnh mịch.

Tôi thích nhất thiết kế hành lang nước này bởi mỗi lần đi qua, Cảnh Mạc Vũ đều chủ động nắm tay tôi. Lòng bàn tay anh rất ấm áp, hơi ấm lan đến tận trái tim tôi.

Hành lang nước vẫn không thay đổi nhưng anh không còn nắm tay tôi như trước kia.

Mãi chìm đắm trong suy tư, tôi đã đi hết hành lang nước lúc nào không hay. Cô lễ tân xinh đẹp đưa tôi đến phòng VIP cuối cùng, gõ cửa hai tiếng rồi giúp tôi đẩy cửa.

“Cảnh tiểu thư, mời!”

“Cảm ơn!”

Bên ngoài, trời vẫn mưa tầm tã, gian phòng được trang trí một màu gỗ trắc, Cảnh Mạc Vũ đang đứng trước khung cửa sổ hé mở. Anh đặt tay lên thành cửa sổ, trên tay là điếu thuốc cháy dở, khói thuốc nhàn nhạt bị khí lạnh thổi tan, không lưu lại chút dấu vết.

Trong kí ức của tôi, anh không bao giờ hút thuốc.

Thấy tôi đi vào, Cảnh Mạc Vũ dập điếu thuốc, nhẹ nhàng đóng cửa sổ. Hình như anh ngày càng biết cách che dấu tâm tư của mình, tôi không nắm bắt được một tia vui buồn, hài lòng hay tức giận trên mặt anh.

“Ngồi đi!” Cảnh Mạc Vũ chỉ vào chiếc ghế bên bàn ăn. Bàn ăn rất lớn, ít nhất có thể dành cho hai mươi người ngồi. Nhưng lúc này chỉ có hai chúng tôi, tôi ngồi một đầu, anh ngồi một đầu, chúng tôi như cách nhau cả thế giới.

Thức ăn bày biện đẹp mắt được dọn lên rất nhanh, chớp mắt đã đầy bàn. Tôi không có hứng thú với mấy món sơn hào hải vị đó, vội vàng rót rượu để xua tan cái giá lạnh. Tôi quên sạch lời dặn dò của bác sĩ, cầm chai rượu brandy rót đầy hai ly, cầm một ly trên tay, một ly chuyển đến trước mặt Cảnh Mạc Vũ. “Ly này là để chúc mừng anh dành được quyền khai thác núi đất đỏ.”

Cảnh Mạc Vũ mỉm cười, cầm ly rượu cụng nhẹ xuống mặt bàn rồi ngẩng lên uống cạn. Tôi cũng không chịu lép vế, uống một hơi hết sạch. Rượu cay nồng hơn tôi tưởng, vừa vào đến cổ họng lập tức gợi nhớ nhiều kí ức đau buồn.

Tôi lại rót một ly brandy, xoay xoay ly rượu trong tay, ngắm thứ chất lỏng trong suốt, sóng sánh. “Nghe nói ở Washington anh sống rất tốt, anh đã kết hôn chưa?”

Tôi vốn có ý uống rượu mừng anh nhưng anh lại nâng cốc với tôi trước, nói rành rọt từng từ một: “Trong cuộc đời mình, tôi chỉ cho phép bản thân sai lầm một lần.”

Nói rất hay! Tôi suýt vỗ tay tán thưởng.

Vì câu nói của Cảnh Mạc Vũ, tôi đương nhiên phải uống hết ly rượu. Nhưng tôi quên mất một chuyện, tửu lượng của tôi còn lâu mới bằng anh, vì vậy, anh uống hai ly mà mặt vẫn không biến sắc, còn tôi đã bắt đầu hoa mắt, chóng mặt.

Không khí của bữa cơm không sôi nổi, chẳng có mấy câu hàn huyên, dù chỉ mang tính hình thức nhưng chúng tôi cũng nâng ly chúc tụng. Không nhớ đã cùng anh ấy nâng cốc mấy lần, mặt tôi nóng như quả cầu lửa, tâm tư và lý trí như một con ngựa hoang thoát khỏi sợi dây, phi mỗi lúc một xa.

“Gần đây sức khỏe của ba không tốt lắm. Ông thường nhắc đến anh...”

“Vậy à?” Giọng anh vẫn lạnh nhạt như ngày nào, tôi không nhận ra tâm tình của anh.

“Ba rất nhớ anh... dù trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì, anh mãi mãi vẫn là con trai ông.”

“Nếu tôi nhớ không nhầm, về mặt pháp luật, tôi và ông ấy không còn bất cứ quan hệ gì.”

Mũi tôi cay cay. Tôi cắn răng, cố không để nước mắt chảy xuống. “Tôi biết trong lòng anh rất hận, nhưng ba đã già rồi, nếu có hận, xin anh hãy hận một mình tôi.”

Cảnh Mặc Vũ trầm lặng, cúi đầu nhìn ly rượu.

“Ba luôn coi anh là con trai ruột, ông còn muốn giao cả sản nghiệp Cảnh gia cho anh ... Mấy ngày trước, ông bị đột quỵ. Lúc rời khỏi phòng cấp cứu, tinh thần không tỉnh táo, ông không ngừng gọi tên anh...” Nhớ đến gương mặt trắng bệch và ánh mắt đờ đẫn, mất hồn của ba khi rời khỏi phòng cấp cứu, giọng tôi nghẹn ngào. “Anh... hãy về nhà thăm ba đi!”

“Về nhà?” Cảnh Mạc Vũ giơ tay về phía tôi, ngón tay anh lạnh giá chạm vào nước mắt nóng hổi trên mặt tôi. “Em đang cầu xin tôi về nhà sao Ngôn Ngôn?”

Tôi gật đầu. “Vâng, coi như tôi cầu xin anh.”

Anh nhếch môi cười khó hiểu. Ngón tay anh lướt qua má, mắt và mái tóc lòa xòa trước mặt tôi. “Được… vậy em có thể cho tôi thứ tôi muốn?”

Ngữ khí và động tác của anh khiến tôi hoảng loạn. Tôi muốn trốn tránh nhưng bàn tay vừa rời khỏi mặt bàn, cơ thể đã mất thăng bằng, ngã về phía sau. Cảnh Mạc Vũ nhanh tay đỡ lấy tôi, ngón tay lạnh giá của anh dừng trên đầu tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

“Em sợ gì chứ?” giọng anh ẩn chứa ý cười nhưng làm tôi sởn gai ốc.

“Tôi... tôi không sợ.”

Giọng nói run rẩy đã bán đứng tôi.

Ý cười trên khóe miệng anh càng sâu hơn. Anh đột nhiên cúi xuống, bế tôi lên. Cơ thể tôi lơ lửng trên không, tôi như chìm trong giấc mộng, không thể phân biệt đâu là thật, đâu là giả.

“Anh... anh bế tôi đi đâu?” Tôi có dự cảm chẳng lành, muốn vùng vẫy để thoát khỏi bàn tay Cảnh Mạc Vũ, nhưng không hiểu do rượu brandy đã làm thần kinh tôi tê liệt hay mùi vị trên người anh mê hoặc tôi, tôi không có chút sức lực phản kháng.

Cảnh Mạc Vũ ôm tôi chặt hơn. Anh bế tôi đi qua tấm bình phong, hóa ra đằng sau tấm bình phong có một cánh cửa.

Cánh cửa mở ra bên trong là một phòng ngủ. Chiếc giường lớn làm bằng gỗ trắc được phủ một tấm ga trải giường màu tím trông rất bắt mắt. Tôi lập tức cảnh giác, đẩy người anh nhưng anh đột ngột buông tay làm người tôi rơi xuống giường.

“Cảnh Mạc Vũ, rốt cuộc anh muốn gì hả?”

Cảnh Mạc Vũ cởi từng chiếc cúc áo. “Tôi nói rồi, những thứ tôi đã mất, rồi cũng có ngày tôi đòi về toàn bộ. Em còn nhớ không?”

Tôi đương nhiên nhớ rõ, đó là cảnh tượng suốt đời tôi không thể nào quên. Trận tuyết đầu tiên của mùa đông phủ đầy trên mặt đất, trước cánh cổng uy nghiêm của tòa án, bàn tay ấm áp của Cảnh Mạc Vũ túm chặt tay tôi. Hoa tuyết đậu trên hàng lông mi và lông mày của anh dần dần tan chảy. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy nỗi đau khổ và quyến luyến không hề che giấu trong đôi mắt anh. “Tại sao em không tin anh?”

Tôi không vùng vẫy, chỉ nở nụ cười thanh thản. “Vấn đề này anh nên đi hỏi tòa án. Chính ông ấy không tin anh, chính ông ấy phán xử toàn bộ tài sản của Cảnh gia cho tôi. Nếu anh không phục, anh có thể kháng án, với điều kiện anh cho đây là một việc làm vẻ vang.”

Bàn tay Cảnh Mạc Vũ từ từ buông lỏng, anh không tiếp tục cứu vãn trong vô vọng. Mặc dù tay trắng, anh vẫn kiêu ngạo, không chịu cúi đầu, hạ giọng khẩn cầu.

Tôi quay người bỏ đi, không muốn ở lại dù chỉ một giây phút.

“...Những thứ tôi đã mất, rồi cũng có ngày tôi sẽ đòi về toàn bộ.” Giọng nói trầm thấp của Cảnh Mạc Vũ vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay đầu, nở nụ cười khinh thường. “Cảnh Mạc Vũ! Đợi tới ngày anh có bản lĩnh đòi về, anh hãy nói với tôi câu này.”

Bình luận

Đánh giá

4.0 sao (3 lượt)
Tìm kiếm
Nếu Không Là Tình Yêu
Nếu Không Là Tình Yêu - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24