NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Xuyên qua thành tân nương tử

Nàng dính chặt vào trên lưng ghế trong phòng, không thể lùi, cũng không thể động đậy, muốn cho người khác chú ý, nhưng người khác không nghe cũng chẳng thấy mình. Từ khi vì quá cực khổ mà chết, linh hồn rời thể xác, thần trí của nàng cũng trở nên mờ đục, mãi đến gần đây mới có một chút tỉnh táo, tập trung tinh thần, lòng tràn đầy hoài nghi nhìn cảnh vật trang nhã chung quanh.

Phòng rất rộng và thoáng, trang trí đầy hoa tráng lệ, lộng lẫy khí chất đường hoàng, vừa nhìn thì biết chủ nhân không phú cũng quý.

một bản chữ hồng song hỉ dán ở vách tường phía nam, phía dưới là một cái bàn gỗ tạo hình kiểu cổ, bên trên có một đôi nến đỏ đang cháy rực.

Chính diện là một cánh cửa nguyệt, phía trước nữa là một cái giường màn lụa hồng loan chói mắt, phía đầu giường phô trương diễm lệ đỏ chói là một tân nương che khăn đội đầu đang ngồi, xem dáng người còn nhỏ tuổi.

Đây là một gian hỉ phòng của nhà giàu!

Nhưng là, nhưng là, hoàn cảnh này không giống với hiện đại. Nàng không nhìn thấymột vật phẩm công nghiệp nào, cũng không có chút nào hơi thở của hiện đại hóa. Chuyện gì đang xảy ra, nàng đang nằm mơ sao, hay là đi vào một bối cảnh của đoàn làm phim?

Kẽo kẹt! Cửa bị đẩy ra, một thiếu nữ áo tím tiến vào, đi thẳng đến bên cạnh tân nươngtrên hỉ giường. Tân nương thấy động tĩnh, đầu tiên là vén một góc khăn đội đầu, rồi nhìn thiếu nữ áo tím mà lắp bắp kinh hãi.

Thiếu nữ áo tím đột nhiên chồm qua, đè ép vào người tân nương tử, lại nhìn đôi giày thêu đỏ trên hai chân không ngừng dãy giụa, chỉ một lát sau liền không còn động tĩnh nữa.

Nữ tử áo tím rời giường đứng lên, nhìn “thi thể” trên giường, mới cảm thấy kinh sợ. Vội vã chạy ra khỏi hỉ phòng, trong khi hoảng loạn đụng ngã một chiếc ghế tựa.

Thế nhưng từ trên một cái ghế khác không bị đẩy ngã, một tia sáng bắn ra, thẳng tắp vọt đến phía giường, lập tức chui vào trong cơ thể không còn nhúc nhích của tân nương, sau đó không thấy gì nữa.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, khoảng hơn mười phút.

một nam tử xinh đẹp đi vào trong phòng, trong tay cầm một hộp đồ ăn. hắn thấy tân nương đang nằm trên giường, có chút ngạc nhiên trước tư thế nằm kỳ quái của chủ nhân, tiểu thư luôn đoan trang nhã nhặn lịch sự, chưa từng bất nhã như vậy?

“Tiểu thư, hôm nay là ngày đại hỉ của nàng, sao lại có thể ngủ rồi, cô gia còn đang ở tiền viện chiêu đãi khách, muốn chờ hắn trở về thấy nàng thất lễ vậy hay sao.”

Nam tử đem hộp đồ ăn đặt trên án cạnh giường, lại đem cái ghế ngã dựng dậy. “Tiểu thư!” Chờ hắn cao giọng gọi to một tiếng, tân nương vẫn không nhúc nhích, khôngkhỏi hốt hoảng, vội vàng chạy tới, ôm tân nương lay gọi.

Tân nương dường như cảm nhận được, chậm rãi mở mắt, dời ánh mắt tìm kiếm xung quanh, lại chuyển qua trên người nam tử, phun ra mấy tiếng khàn khàn: “Mặc… Mặc Kỳ?”

“Ừ!” Nam tử cho rằng chủ nhân kêu hắn, thuận miệng trả lời, sắc mặt đầy vẻ quan tâm: “Giọng nói của nàng sao lại nghẹt thành như vậy, hay bị phong hàn?”

Tân nương nhìn hắn nói nhưng một chút cũng không nghe vào, chỉ lo ngây ra. Nângmột cách tay gầy mảnh lên sờ sờ rồi vỗ vào mặt mình, sau đó chậm rãi hạ xuống, cổ, ngực, ngừng trên vòng eo nhỏ một nắm tay mà vuốt. Trong mắt thần sắc như đangsuy tư, lại giống như đang muốn chứng thực điều gì.

“Tiểu thư, nàng làm sao vậy?” Nam tử phát hiện trên cổ tân nương giống như là có dấu vết cào qua, nhưng là trong màn lụa nên mờ quá không thấy rõ, hắn ghé sát vào nhìn kỹ…

Nhưng lúc này tân nương đang gục đầu xuống, dùng tay che lại, trong mắt thần sắc tối đen không rõ: “Bây giờ là đêm động phòng hoa chúc, chàng và ta ở chung mộtphòng, bị chú rể thấy mới là việc không tốt. Mặc Kỳ, chàng vẫn là đi ra ngoài đi!”

“cô gia đang ở ngoài tiền viện tiếp đãi khách nhân, sẽ không quay trở lại sớm như vậy đâu. Lại nói nô tài là người thông phòng chăm sóc tiểu thư, cô gia có thấy cũng khôngthể trách cứ.” Mặc Kỳ lấy từ trên bàn hộp đồ ăn, cầm một cái bánh phù dung, đưa qua: “Tiểu thư cả ngày không ăn gì nhất định là đói bụng, vừa rồi nô tài đi phòng bếp lấy chút đồ ăn mang lại đây, tiểu thư trước lót dạ đi.”

Tân nương đem cầm bánh phù dung trong tay, trong miệng còn tiếp tục thúc giục: “Ta tự mình biết ăn mà, chàng mau đi nhanh đi!” Nàng có cảm giác đói và khát, đưa tay lên đem miếng bánh phù dung đặt vào trong miệng ăn một chút.

“Việc hôn nhân này là do Diệp gia chúng ta cưỡng cầu mới có được, đợi chút nữa côgia vào, tiểu thư ngàn vạn không cần chọc giận hắn. Chờ nô tài đem chút bạc đi chuẩn bị cho hạ nhân Tần phủ một phen, dò ra chút bí mật, chúng ta sẽ ứng đối được tốt hơn.”

Tân nương nhìn ra hắn rất giỏi làm việc, an tâm một chút, có một hạ nhân trung thành như vậy giúp đỡ, ít nhất cũng sẽ không quá cô đơn.

Mặc Kỳ đứng lên, phát hiện tóc chủ nhân quá rối loạn, tay vội sửa sang lại cho nàng: “Tiểu thư, chờ lúc nữa cô gia động phòng nàng kiên nhẫn một chút, nô tài nghe… Nghe nói nữ nhân lần đầu tiên sẽ rất đau.”

Tân nương kinh ngạc liếc hắn một cái: “Ta đã biết.”

Mặc Kỳ bưng đến một ấm trà từ trên bàn, phát hiện nước trà bên trong còn ấm, mới rót ra ly, đặt ở vị trí mà tay của chủ nhân có thể với tới. Thần sắc đôi mắt có chút lưu luyến, có chút khổ sở, thở dài một tiếng, đi ra cửa.

Tân nương thấy nam tử rời đi, mới nhẹ nhàng thở ra, trời biết nàng khẩn trương thế nào. Chờ nam nhân ra ngoài mới đem cửa đóng lại, nàng hơi hơi khép mắt, tiếp tục mang tin tức tàn lưu trong đầu lọc lại một lần.

Đầu tiên nàng biết chính mình hiện tại có tên gọi là Diệp Tuệ, người sắp trở thành trượng phu của nàng gọi là Tần Vũ Hàng.

Nữ hung thủ sát hại nàng trước đó tên là Tiền Chính Mai, nhưng không hiểu cùng nhau có hận thù gì. Trong đầu nàng tin tức hỗn độn, thiếu thốn rất nhiều chứ không được đầy đủ, có lẽ là do linh hồn của thân thể này rời đi quá nhanh không mang theo kịp, để lại một phần ký ức, nhưng cũng đủ để nàng sử dụng.

Về phần trước mắt đang ở vào niên đại nào, quốc gia gì, tạm thời còn không có thời gian suy nghĩ. Nhưng có một điều làm nàng kinh hãi, nơi này là một xã hội thừa nam thiếu nữ, nữ nhân đồng thời có được rất nhiều phu quân, có chính có phụ, Mặc Kỳ chính là một trong những người thông phòng của nàng, còn một người nữa vẫn ở nhà mẹ đẻ không mang theo.

Từ hôm nay trở đi, nàng chính là Diệp Tuệ, tên kiếp trước sẽ không bao giờ có người nhắc tới nữa. Giơ tay sờ sờ lên cổ họng, vô cùng đau đớn, Tiền Chính Mai thật ngoan độc, về sau gặp cần phải để tâm.

Diệp Tuệ ngồi ở trên chiếc giường tinh xảo, tay phải chống cằm phát ngốc một hồi, dần dần, khóe môi hình thành một nụ cười hoàn mỹ.

Có thể sống lại một đời là ông trời hậu ái, nàng cần phải sử dụng cho tốt!

Hơn nữa, xem bố trí của căn phòng này, lão công gia nhất định rất giàu có, kiếp trước chưa từng có được, kiếp này nhất định chiếm được. Nhà, xe, tiền, chắc chắn là có đủ mọi thứ, chỉ mong lão công nhân phẩm cũng không keo kiệt.

Bình luận

Đánh giá

4.4 sao (5 lượt)
Tìm kiếm
Một Nữ Hai Ba Nam
Một Nữ Hai Ba Nam - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24