NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Chương 170: Phiên ngoại: Hạnh phúc điền viên (hạ)


Edit: Xiaoxi Gua

Ba người xuống xe, đạo diễn cùng mấy minh tinh lần lượt từ trong viện ra đón.

Trước đó đám người biết thân phận Lục Phong Miên, thái độ đối với anh đều có mấy phần kính sợ, tôn trọng lại khách khí.

Tiểu hoa đán đang hot nhất hiện nay dẫn đầu vươn tay với Lục Phong Miên, một mặt thanh thuần làm ra vẻ cười cười: “Nghe đạo diễn nói có một thủ trưởng tới, làm em căng thẳng muốn chết, gặp người thật mới biết được, Lục tiên sinh là người còn trẻ và anh tuấn như vậy, em tên là Diệp Lạp Lạp, xin chào.”

Lục Phong Miên cũng không bắt tay, chỉ nhàn nhạt lên tiếng, kéo Mộc Ân đi vào tiểu viện.

*Tiểu viện:小院: Mình cũng hk biết dịch thành gì nên mình để luôn cái tiểu viện, như kiểu thời xưa sân vườn nhỏ nhỏ của Trung Quốc ấy

“…” Diệp Lạp Lạp từ nhỏ có ngoại hình xuất chúng, sau khi làm minh tinh càng được tâng bốc, còn chưa từng chịu đựng sự lạnh nhạt như vậy, âm thầm cắn răng, cái tay lơ lửng giữa không trung kia thu về cũng không được, không thu về cũng không được.

Ở đây những người khác cũng khẽ giật mình, chỉ có Lâm Như Uyên hiểu rõ tính tình của Lục Phong Miên, bất đắc dĩ lắc đầu, chào hỏi mọi người rồi đi vào.

Tiến vào tiểu viện, đạo diễn tuyên bố và nói đại khái quá trình của các tiết mục, tổ quay phim bắt đầu mở máy một lần nữa.

Lục Phong Miên cũng không ngại bị quay, chỉ là không thích cuộc sống sinh hoạt của mình hiện lên dưới ống kinh, hơn nữa bình thường anh là người rất ít nói cũng có thể nói là người không thú vị, vào phòng ngồi xuống trước một tủ sách, lấy điện thoại di động ra xử lý công vụ Phó Dũng gửi tới.

Thế nên, đám diễn viên nào dám quấy rầy vị đại thần này, nhao nhao rời khỏi căn phòng, chỉ để hai người Lâm Như Uyên cùng Mộc Ân ở lại.

“Người giấy nhỏ đâu?” Vừa đóng cửa, Lâm Như Uyên vội hỏi.

“Trong túi của em.” Mộc Ân ngồi xuống trên giường, lấy người giấy trong túi ra, bất đắc dĩ thở dài: “Ngày nào cũng chỉ biết người giấy nhỏ, em thấy anh càng ngày càng cuồng rồi…”

“Người giấy nhỏ rất đáng yêu!” Lâm Như Uyên cười tủm tỉm tiếp nhận người giấy, ánh mắt liếc nhìn tất cả các camera trong phòng, cẩn thận từng li từng tí cất người giấy vào túi, giả vờ giả vịt ho nhẹ một tiếng.

“Anh đi núi đằng sau xem thử, hôm qua Lạp Lạp nói dưa hấu chín rồi, anh giúp hai người chọn hai quả vừa cát vừa ngọt mang về! Lúc ăn cơm trưa thì ăn.”

Chỗ mà anh muốn đi là nơi không có ai không có camera, thỏa mãn dục vọng biến thái của mình chứ gì?

Mộc Ân oán thầm ở trong lòng, khinh bỉ nhìn anh trai nhà mình một chút, không nói gì.

Dù sao khắp nơi đều là camera, chuyện người giấy có linh hồn cũng không thể bị lộ.

Cô lấy ghế dựa ngồi bên cạnh Lục Phong Miên: “Chú Lục…”

“Ừm?” Lục Phong Miên giương mắt nhìn cô.

“Có phải chú không thích nơi này không… à, là những chỗ như thế này?” Mộc Ân hỏi.

“Vì sao nói như vậy?” Lục Phong Miên để điện thoại di động xuống.

“Cháu cảm thấy chú thật sự như không có hứng thú gì…” Từ lúc đến đây thì bắt đầu nghịch điện thoại.

Tuy nói bận rộn công việc cũng là một mặt, nhưng nhìn ra được Lục Phong Miên không thích nơi này lắm.

Cũng đúng, bình thường lúc anh đi làm nhiệm vụ khẳng định đi qua không ít thâm sơn cùng cốc, thôn này đối với người thành phố mà nói là bồng lai tiên cảnh, nhưng đối với Lục Phong Miên mà nói thì không phải.

Chú Lục kiến thức rộng lớn, có cái gì mà không biết?

“Nếu chú cảm thấy quá nhàm chán, không bằng buổi chiều chúng ta trở về?” Mộc Ân nói ra tính toán của mình với Lục Phong Miên.

Nhưng mà Lục Phong Miên lại lắc đầu: “Anh cảm thấy nơi này rất tốt, không phải không thích.”

Nói rồi kéo cô ngồi trên đùi mình, cánh tay rắn chắc vòng bên hông cô: “Chỉ là anh không thích em đi lại thân mật với người không liên quan, nếu em muốn, anh cùng em lên núi đi dạo.”

“Dạ!” Mộc Ân nghe xong thật hưng phấn, quay đầu tràn đầy phấn khởi nói: “Em còn nhớ rõ trước kia cùng anh trai đi trên núi hái quả, anh ấy ở phía trên ném xuống, em ở ngay phía dưới đón lấy, mỗi lần đều thu hoạch đầy ắp, đặc biệt thú vị…”

Càng nói càng kìm nén không được tâm tình, Mộc Ân từ trong lòng của Lục Phong Miên đứng dậy, lôi kéo anh đi ra ngoài: “Nhanh nhanh nhanh, thừa dịp anh trai cũng ở trên núi…”

Lục Phong Miên đi theo sau lưng cô, mặc cô lôi kéo, nhìn xem khuôn mặt cô tươi cười vui sướng, tâm tình không khỏi vui lây, cũng có chút nhẹ nhõm.

Hai người ra khỏi phòng, đạo diễn cùng đám nghệ sĩ đang thương lượng cái gì đó ngay trong tiểu viện, nhìn thấy Lục Phong Miên vội vàng chạy tới.

“Lục tiên sinh, Lâm tiểu thư.” Đạo diễn khách khí lễ phép nói: “Tiết mục này của chúng tôi chủ yếu là sắp xếp các nhiệm vụ, các diễn viên cùng khách quý cùng thực hiện, nhiệm vụ đầu tiên của hôm là mọi người cùng nhau lên núi hái quả, không biết hai vị có thuận tiện hay không?”

“Được!” Mộc Ân đang muốn hái quả, nhiệm vụ này rất trùng hợp với dự định của cô, hơn nữa nhiều người cũng náo nhiệt, nên vui vẻ đồng ý.

Lục Phong Miên sao cũng được, chủ yếu do Mộc Ân quyết định, cũng không có cự tuyệt.

Đạo diễn âm thầm lau mồ hôi một cái, nghĩ thầm vì tỉ lệ người xem ông ta cũng thật sự là không dễ dàng.

Mời vị tôn thần Lục Phong Miên này đến thì phải cẩn thận khắp nơi, vì để tiết mục có hiệu xuất người xem nên phải thực hiện những nhiệm vụ bất ngờ chưa kịp sắp xếp, thật sự là tâm lực tiêu hao quá độ.

Cũng may Lục Phong Miên dễ nói chuyện hơn tưởng tượng.

Điện thoại gọi Lâm Như Uyên trở về, đám người cùng nhau lên núi.

Tổ đạo diễn sắp xếp cho đám người đi hái hoa quả trước, sau đó ra khỏi thôn đến phiên chợ trong thị trấn rao bán hàng, đổi lấy tiền mua chút thịt, còn có các loại rau quả trong vườn, đủ mời khách mời ăn một bữa tiệc tối phong phú.

Mùa này chính là mùa trái chín cây, cây đào cây lê cây táo, còn có cây dưa hồng, từng cái căng tròn, bóng mịn.

Người làm vườn tới rừng đào trước, hai ba người một tổ hái đào.

Lâm Như Uyên vốn nên cùng một tổ với em gái, nhưng bị đạo diễn gọi đi nói chuyện, Diệp Lạp Lạp chủ động lấy lòng Mộc Ân, vô cùng nhiệt tình, Mộc Ân và cô ta cùng với Lục Phong Miên một tổ.

Chờ Lâm Như Uyên trở về, chỉ có thể cùng ảnh đế ảnh hậu chung một tổ.

Dù sao đều là làm bóng đèn nha, cũng không có gì ——bản thân anh tụ an ủi nghĩ, đồng thời vỗ vỗ túi trước ngực, nói khẽ với người giấy nhỏ bên trong: “Uyển Di cô đợi tôi hái những quả đào vừa thơm vừa ngọt nhé!”

“Tiểu Như Uyên tuyệt nhất, đừng quên ban đêm tìm một chỗ cúng dâng cho tôi nha!” Trần Uyển Di hưng phấn nhỏ giọng nói.

“OK!” Lâm Như Uyên làm dấu, nhấc cánh tay hái quả đào mật vừa to vừa ngon ném vào bên trong cái rổ nhỏ.

Bên kia, Mộc Ân chọng cây đào cao chút, ngẩng đầu nhìn nhánh cây bị quả đào to nặng làm cong, nói với Lục Phong Miên: “Chú Lục chúng ta hái ít đào mang đến cho ông nội Lục đi, có được không? Để ông nội cũng nếm thử.”

“Được.” Lục Phong Miên luôn luôn dung túng cô.

Hai người phân công hợp tác, chỗ cao hơn thì Lục Phong Miên đến hái, thấp hơn một tí thì giao cho Mộc Ân hái, sau đó bỏ chung vào trong một giỏ xách.

Diệp Lạp Lạp bị bỏ rơi ở bên cạnh, nhất thời không người để ý đến cô ta, xấu hổ cực kỳ.

Sau khi hái được hơn phân nửa giỏ quả đào, Mộc Ân chú ý tới một quả đào đặc biệt căng mọng ở trên ngọn cây cao nhất trên kia, đó là độ cao mà Lục Phong Miên cũng không đủ.

Cô háo hức muốn thử: “Chú Lục, chú ôm cháu lên hái!”

“Ừm.” Lục Phong Miên lên tiếng, cúi người ôm cô, nâng lên cao.

Mộc Ân hái được quả đào dễ như trở bàn tay, lúc được thả xuống đất, cẩn thận bỏ quả đào vào rổ gần nhất.

Diệp Lạp Lạp mắt thấy toàn bộ hành trình đã tự ngầm hiểu được điều gì, khóe môi cong lên, đi về phía Lục Phong Miên.

“Lục tiên sinh…” Cô ta dừng ở trước mặt Lục Phong Miên, chỉ chỉ một quả đào nơi ngọn cây xa xa: “Bên kia có một quả đào cực kỳ lớn, chỉ là quá cao, ngài thủ trưởng có thể giúp em hái nó xuống được không?”

Mộc Ân thuận theo phương hướng cô ta chỉ nhìn đi, cũng không phải quả đào lớn gì, nhìn lại bộ dáng điềm đạm như làm nũng của cô ta, đại khái đoán được suy nghĩ trong nội tâm, đang định khéo lời từ chối, Lục Phong Miên đã cự tuyệt trước một bước.

“Tôi bận rồi.”

Ba chữ, lạnh lùng, không chút tình cảm nào.

“…” Diệp Lạp Lạp hơi ngơ ra.

Mộc Ân thấy buồn cười, cười giảng hòa, kéo Lục Phong Miên đến đi hái đào.

Cô cũng không trách Diệp Lạp Lạp làm những thủ đoạn vặt vãnh kia, chú Lục nhà cô thành thục anh tuấn, sự nghiệp có thành tựu, mị lực còn nhiều hơn những tiểu thịt tươi bây giờ.

Trước kia lúc còn sợ anh thì cảm thấy anh hung dữ, bây giờ càng thích anh thì càng là phát hiện ưu điểm của anh vô số, trầm mặc ít nói cũng biến thành lạnh lùng kiêu ngạo, cả người cũng giống như một con báo săn rất oai, hấp dẫn chút oanh oanh yến yến cũng là bình thường.

Chỉ cần chú Lục không để những oanh oanh yến yến kia vào mắt là được.



Hái được hai giờ quả đào, trở lại trong viện ăn xong bữa cơm trưa, buổi chiều đám người đến phiên chợ rao hàng, tiền bán đào dùng để mua chút thịt cùng hải sản.

Ban đêm, mọi người cùng nhau xuống bếp, khí thế ngất trời làm đồ ăn.

Bởi vì Lục Phong Miên ăn uống có nhiều quy định nghiêm ngặt, giữa trưa ăn không nhiều thức ăn, Mộc Ân cũng ra tay, làm món nấm hương nhồi thịt.

Toàn bộ quá trình, Lục Phong Miên đều ở bên cạnh làm trợ thủ cho cô, khiến đám người cực kỳ hâm mộ, vừa trêu ghẹo vừa hỏi Lâm Như Uyên tìm đâu ra người em rể tốt như vậy.

Vốn dĩ tưởng rằng đây chính là điểm cực hạn của việc trắng trợn ngược chó độc thân, ai ngờ sau khi đặt thức ăn lên bàn, Lục Phong Miên chỉ nhìn chằm chằm và ăn món nấm hương nhồi thịt của Mộc Ân làm, đồng thời khi người khác đưa đũa đến gắp, sẽ lộ ra loại ánh mắt khó nói nên lời.

“…” Người đang giơ đũa nhanh chóng rụt đũa trở về.

Mộc Ân không có chú ý tới Lục Phong Miên, còn đang nhường qua nhường lại: “Tới tới tới đừng khách khí, nếm thử, đây cũng là lần đầu tiên em làm một món ăn phức tạp như vậy, dựa theo công thức, không biết hương vị thế nào…”

“Ngon, vừa nhìn đã biết ngon, chúng ta cũng không cần nếm, để lại cho Lục thủ… Lục tiên sinh ăn đi.” Ảnh đế nói.

Mộc Ân đành phải tự kẹp lên nếm một cái, sau đó… biểu cảm liền trở nên bắt đầu vặn vẹo.

Thật sự mà nói cũng không tính là quá khó ăn, chỉ là quá nhạt, cho rất ít muối, cảm giác lúc bắt đầu ăn không cách nào so sánh được với những món khác trên bàn.

Chả trách tất cả mọi người đều không ăn!

Mắt thấy Lục Phong Miên ăn xong một cái lại gắp thêm một cái, Mộc Ân vội vàng tiến đến bên cạnh anh thấp giọng nhắc nhở: “Chú Lục, cháu làm không ngon, chú đừng ăn món này, ăn những món khác nhiều chút.”

“Anh cảm thấy rất tốt, anh thích thanh đạm chút.” Lục Phong Miên đưa đồ ăn vào miệng.

Mộc Ân nhỏ giọng khuyên hai câu nhưng không được, cũng làm theo anh đi.

Kết quả cuối cùng chính là Lục Phong Miên ăn sạch món nấm hương nhồi thịt của cô, những đồ ăn khác ngược lại là không thèm động dù chỉ một chút.

May mắn ảnh hậu là người đã ăn món đó trước Lục Phong Miên và là người duy nhất biết hương vị, cảm thán Mộc Ân thật sự là có phúc tích từ đời trước truyền lại, thế mà có thể tìm được một người chồng tốt như vậy.

Đối nội, dịu dàng ân cần tinh tế, đối ngoại, lạnh lùng, Mộc Ân làm đồ ăn thì xem như bảo vật rồi ăn hết, dù là không được ngon.

Như vậy, đừng nói là tìm một ông chồng lớn hơn mình mười mấy tuổi, nếu như tốt như Lục Phong Miên, cho dù lớn hơn hai mươi mấy tuổi cũng được nha!



Phân cảnh quay phim của Mộc Ân cùng Lục Phong đến sáng ngày hôm sau cũng kết thúc mỹ mãn.

Một tuần sau khi về đến nhà, chương trình đã được phát sóng trên TV, chỉ trong một đêm liền khiến con dân chấn động.

Lâm Như Uyên từ sau khi nổi tiếng thì đã rất được yêu thích, ba ngày trước chính thức ra mắt bản trailer, fan hâm mộ liền rất hiếu kì về em gái của anh.

Tập phim được công chiếu, trong nháy mắt bùng nổ.

Ban biên tập sẽ phóng to nhiều chi tiết, người đàn ông thành thục anh tuấn, lạnh lùng kiệm lời trong video kia, hết lần này tới lần khác sủng vợ vô độ, còn thỉnh thoảng sẽ lộ ra sự đáng yêu không phù hợp với tính cách của bả thân, phối hợp phụ đề giải thích những độc thoại nội tâm, khiến trái tim của biết bao cô gái xem truyền hình gần như vỡ òa.

Chiều cao của hai người chênh lệch, tuổi tác cũng chênh lệch, còn có sự cố chấp đáng yêu của Lục Phong Miên, đều là tiêu điểm để đám người thổi phồng lên và trêu chọc.

Rất nhanh có người đào đến thân phận của Lục Phong Miên, thủ trưởng quân đội nào đó, là bạn tốt của Lâm Như Uyên, chênh lệch mười hai tuổi với Mộc Ân…



Mộc Ân sớm quên chuyện tiết mục, lướt Weibo mới phát hiện mình đã “hot”, đồng thời có fan CP.

Nhìn các loại tư liệu thật giả lẫn lộn trên màn hình, sáng tác câu chuyện của cô cùng Lục Phong Miên, vừa thú vị, vừa buồn cười.

Sau buổi cơm tối, cô nói việc này cho Lục Phong Miên, đồng thời đưa cho anh xem các đoạn cut ngắn trong điện thoại di động.

Nhưng mà ngắn ngủi đến trưa, hai người đã xuất hiện chung chí hướng.

Đưa điện thoại di động cho Lục Phong Miên tự chơi, Mộc Ân đến phòng bếp tìm hoa quả, lúc bưng một đĩa hoa quả đã được cắt xong trở lại, phát hiện Lục Phong Miên đang coi điện thoại, ánh mắt cực chăm chú.

“Thú vị không? Cháu nói với chú nghe, đám người này đùa giỡn quá mức rồi, còn có người nói cái gì cha mẹ cháu chết sớm thiếu một đống nợ nên bán mình cho chú, sau đó trở thành người hầu cho chú sai vặt…”

“Ừm.” Lục Phong Miên đáp nhẹ một tiếng, ánh mắt không rời màn hình, có vẻ hơi không quan tâm.

Mộc Ân hiếu kì anh nhìn cái gì mà mê mẩn như thế, tiến tới cũng định nhìn, Lục Phong Miên nhanh cất điện thoại lại trước khi cô bước đến, ném qua một bên đứng dậy: “Về phòng nghỉ ngơi đi.”

“A?” Mộc Ân khẽ giật mình, bưng hoa quả có chút ngạc nhiên —— mới chín giờ liền nghỉ ngơi? Chẳng có ngày nào mà sớm như vậy cả.

Đang nghĩ ngợi, Lục Phong Miên đã cúi người ôm lấy cô.

Mộc Ân thuận thế đưa tay khoác lên trên vai anh: “Hoa quả cháu rửa còn chưa ăn đâu!”

“Ngày mai ăn.” Lục Phong Miên vừa nói vừa bước nhanh lên lầu, đá cửa tiến phòng ngủ, đặt cô lên giường rồi thuận thế áp người xuống.

Mộc Ân cuối cùng phát giác được không đúng, trong nụ hôn thân mật của anh mà tỉnh táo lại, đưa tay đẩy Lục Phong Miên, nheo mắt lại: “Cháu nói chú Lục, vừa rồi có phải chú xem cái gì không thích hợp với thiếu nhi đúng không?”

Lục Phong Miên không nói gì, chỉ hôn cô, đồng thời động tác trên tay không ngừng nghỉ, vứt bỏ hết quần áo trên người cô.

Mộc Ân cứ như vậy mơ mơ màng màng bị đè lên giường, vất vả một đêm.

Sáng sớm hôm sau, xương sống thắt lưng không còn sức lực, rời giường, cô mới ý thức được rằng là mình tự đào hố chôn mình, chỉ có thể thán một câu, hại người hại mình!

~ HOÀN ~

Bình luận

Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối fullLục Gia Cưng Chiều Bảo Bối - Chương 169
Lên đầu trang NgonTinh24