NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Tâm trạng Tấn Phong rồi bời. Bức thư anh cầm trên tay như là 1 bức thư báo trước cho anh sự chia ly. Những dòng chữ cuối bị nhòe đi vì thứ gì ??? Nước mắt ư ? Của anh hay Ngọc Linh. Tấn Phong vội chạy đến nhà Ngọc Linh.

Đứng trước nhà cô…anh ấn chuông mãi không thấy cô. Lòng anh dấy lên nỗi bất an khó tả. Anh không thể chờ được liền đạp cửa xông vào nhà, anh chạy vào phòng cô. Mọi thứ ngăn nắp và sạch đẹp, anh mở tủ quần áo…chỉ còn là 1 chiếc tủ trống không. Tấn Phong thừ người ngồi xuống.

Mọi thứ trước mặt anh dần trở nên ảm đạm, sắc hồng ngọt ngào đã biến mất nhanh chóng. Nỗi đau từ tim lan ra khắp cơ thể. Tấn Phong đã bị nỗi đau nhấn chìm thật sâu xuống đáy đại dương mãi không tìm được. Nước mắt anh lăn dài…

Ngọc Linh…

Em ở đâu ?

Em đi rồi ư ?

Tại sao ?

Em hết yêu anh rồi sao ?

Anh phải yêu người khác sao ?

Không thể đâu Ngọc Linh, anh đã yêu em hơn anh nghĩ, hơn bất kì thứ gì trên đời rồi. Ngọc Linh, sao em lại bỏ anh. Anh sợ…anh cũng có nỗi sợ em có biết ? Anh sợ…phải sống mà không có em…

Anh…sẽ tìm ra em…nhất định…là vậy.

Tinh thần Tấn Phong càng ngày càng suy sụp.

Mỗi ngày, từ sáng sớm anh đã chạy ra khỏi nhà tìm kiếm cô khắp nơi, không nơi nào là anh không đi cả. Cứ như vậy, anh ở không ăn uống, không nghỉ ngơi cả ngày chỉ để mong sẽ tìm được Ngọc Linh ở đâu đó. Tối về, anh chỉ ngồi trong phòng, khư khư giữ chiếc điện thoại trong tay mong cô gọi đến. Đợi lâu quá chẳng thấy, anh liền bấm số nhưng cuối cùng đầu dây bên kia chỉ vang lên 1 thứ tiếng duy nhất : “Thuê bao quý khách…”. Không đợi tổng đài nói hết câu, anh đã bấm tắt.

Nhìn Tấn Phong thế này, ai cũng thấy được nỗi đau khổ, sự tìm kiếm trong mệt mỏi nhưng vẫn kiên trì. Anh thật đáng thương và tội nghiệp biết bao.

Tấn Phong phong độ dạo trước đã mất hẳn, giờ đây chỉ còn là một Tấn Phong với gương mặt hốc hác, mái tóc rối bời không kịp chải. Anh đã sụt đến 5 kg chỉ trong 1 thời gian ngắn.

Sao đã giăng đầy trên bầu trời đen tối rộng lớn. Đồng hồ điểm 12h khuya. Tấn Phong mở cửa, anh đi vào phòng. Không thèm bật đèn, anh nằm dài trên chiếc giường rộng lớn, đôi mắt mở to nhìn lên không trung u tối , u tối như chính tương lai không có Ngọc Linh. Nhưng đau đớn dâng trào từ tận sâu trái tim của anh, dữ dội và mạnh mẽ như từng đợt thủy triều vào lúc chiều tà.

Ngọc Linh…

Anh mệt…

Nhưng anh … vẫn muốn tìm em…

Làm sao anh đối mặt…với chuỗi ngày không có em hả ?

Em đã đi đâu ?

Tại sao…lại đi khỏi tầm mắt anh ?

Em…nhẫn tâm tự tay làm đau tim anh đến vậy sao ?

Em…thật tàn nhẫn

Ngọc Linh của anh…quá tàn nhẫn…

Anh không cần cái thứ hạnh phúc phải xa em…

Thứ anh cần là em bên cạnh

Anh…muốn mãi mãi bảo vệ em…

Che chở em trong vòng tay của

mình…

Anh sẽ truyền tất cả hơi ấm của mình để em hạnh phúc…

Từng câu nói của anh, từng chữ một khiến cho ta không những đau đớn mà còn cảm động. Vậy…Ngọc Linh có hiểu…nỗi đau này ?

Cô đã đứng dưới nhà Tấn Phong…rất lâu rồi. Dù rằng trời tối lắm…tối đến mức cô không thấy gì cả nhưng vì muốn xem anh về chưa ? Anh thế nào cô đã không ngần ngại cầm theo đèn pin đi sang nhà anh. Không phải đường không có đèn nhưng nó lại mờ quá, trong thời điểm khuya thế này…nó không đủ sáng. Trái tim cô cũng như vậy…không còn được ánh sáng ấm áp soi rọi nữa…không còn nữa. Nước mắt lăn dài, bỏng rát như đi xuyên qua da thịt lan tỏa toàn bộ tế bào. Từng chút một đau đớn đã nhấn chìm cô.

Mục đích cô rời xa anh chính là vì căn bệnh của mình. Ngọc Linh không muốn mình sẽ làm phiền anh. Sau này anh còn phải đi làm, anh còn tương lai mà, lo cho cô rồi thì làm sao mà anh lo cho tương lai anh. Cô biết thế nào anh cũng một mực đòi bên cô, sợ cô sẽ bị thương…cô không thích thế.

Hằng ngày, lúc nào cô cũng dõi theo anh từ xa. Cô biết rất rõ anh như thế nào và ra sao. Nhìn anh tất bật kiếm cô, một cảm giác ấm áp trào dâng khiến cô rơi nước mắt vì hạnh phúc. Trong cuộc đời này, Ngọc Linh đã rất may mắn vì kiếm được Tấn Phong, một người rất yêu thương cô nhưng mà…cô không thể nào đáp trả tình cảm đó.

Ngọc Linh nhẹ nhàng để thư dưới khe cửa trước nhà và đẩy vào. Sau đó cô ấn chuông rồi chạy đi thật nhanh, nấp sau một cái cây không xa lắm.

Tấn Phong nghe thấy tiếng chuông, vội vã chạy xuống như người điên. Trong đầu anh không ngừng hiện lên hình ảnh Ngọc Linh đang mỉm cười chờ anh trước cửa. Tiếng chuông cửa chính là cái phao cứu sinh cứu anh khỏi những nỗi tuyệt vọng.

Không thấy ai ngoài cửa, Tấn Phong thở dài. Anh định đi lên lầu thì vô tình nhìn thấy bức thư dưới chân. Cầm trên tay, Tấn Phong không khỏi ngạc nhiên, những cảm xúc vui buồn không ngừng đan xen. Là thư Ngọc Linh gửi, chữ viết của cô đã khiến anh nhận ra.

“Tấn Phong

Dạo này…anh xấu đi rồi đấy, biết không ? Nhìn anh ốm em thật sự rất đau lòng. Người em yêu mà lại như thế này ư ? Tấn Phong, xin anh hãy đừng kiếm em nữa có được không ? Xin anh đấy ! Anh hãy ngoan ngoãn mà ăn uống thật đầy đủ và ngủ nhiều vào đi rồi kiếm việc làm nữa. Em không thích anh như lúc này.

Trái tim em…rất đau…rất đau anh có hiểu không Tấn Phong. Em có cảm tưởng mọi nỗi đau trên thế gian này như đang trút hết vào người em vậy. Tại sao anh lại lo cho em nhiều đến vậy ? Tại sao chứ ? Em không cần nhiều đến thế đâu.

Tình yêu của anh khi trước em rất mong muốn có và rất cần nhưng bây giờ…em không cần nữa…không cần nữa anh à. Anh hãy thôi yêu em và làm anh cao ngạo như trước đi. Kiếm một ai đấy yêu mình rồi sống hạnh phúc. Mọi thứ giờ đây đã khác…khác lắm rồi. Tất cả đã xa vời…xa đến mức không với tới mà cho dù với tới em cũng chẳng dám chạm vào nữa.

Tấn Phong…em mong anh hãy có lối đi đúng…có một lối đi thật sự là đúng đắn để bước đi, bỏ mặc em luôn đi.

Còn con đường của em…con đường của em giờ đã không còn lối để đi nữa…à không…trước giờ chưa từng có lối đi.

Mặc kệ em…bỏ mặc em đi, em van anh.

Tấn Phong,

Giữ gìn sức khỏe”

Đọc xong bức thư, Tấn Phong chạy ra ngoài, anh chạy dọc con đường trước nhà mình.

Anh biết bé con đã luôn nhìn anh, dõi theo anh bởi chỉ có như vậy cô mới biết anh ra sao và thế nào. Anh trách mình ngốc nghếch đã không biết quan sát xung quanh thật kĩ khi tìm kiếm mà chỉ mải lo tìm những địa điểm cô thường đi.

Khi đã bất lực, anh dừng lại mệt mỏi nhìn xung quanh.

- Ngọc Linh…anh biết em đang ở đây. Em ra đi có được không ? Em đừng trốn anh nữa. Anh…anh nhớ em, em có biết không ? Anh yêu em, em có biết không ? Sao em lại rời khỏi tầm mắt anh, em nói rằng em yêu anh mà ? Em yêu anh sâu sắc lắm kia mà ? Vậy sao lại đi.

Ngọc Linh tựa người vào gốc cây, bật khóc. Lấy tay bịt miệng, cô không muốn âm thanh này sẽ vang đến tai Tấn Phong. Nỗi đau không ngừng trào dâng. Từng con kiến nhỏ không ngừng xâu xé trái tim tan nát. Những kỉ niệm yêu thương qua từ “anh yêu em” khơi gợi lại. Từng kỉ niệm…rất đẹp…đẹp như những đóa hoa nở rộ giữa trời xuân nhưng nhanh chóng vỡ tan ra giống như chiếc bình sứ trân quý bị ai đó cố ý đập vỡ xuống đất.

- Em…có phải là em bị gì không ? Tại sao…lời lẽ lại tuyệt vọng đến vậy ? Tại sao ? Có khó khăn gì hãy về bên anh đi, anh sẽ cùng em giải quyết. Chuyện gì cũng được ? Anh sẽ bảo vệ em mà…

Ngọc Linh khóc nấc lên, Tấn Phong của cô giỏi lắm, Tấn Phong mạnh mẽ lắm nhưng anh…sẽ mãi không ngăn được căn bệnh này bởi sẽ rất nhanh cô không còn thấy gì nữa. Anh không bảo vệ cô được đâu…

Những vì tinh tú sáng nhất trên bầu trời cùng soi rọi 2 tâm hồn đau đớn…

Con người không thể nào bảo vệ mình khỏi căn bệnh nếu như căn bệnh đã chọn nơi muốn đến chỉ có thể cùng nhau vượt qua những tháng ngày với căn bệnh ấy mà thôi.

Ngày hôm đó, anh vẫn không tìm thấy Ngọc Linh. Dù anh đã cố gắng thế nào, cô vẫn trốn tránh anh. Tấn Phong…tiếp tục cuộc tìm kiếm…không chút do dự. Anh rất sợ ngày nào đó, Ngọc Linh sẽ xa anh thật thì lúc đó anh sẽ không biết làm thế nào.

Gương mặt đầm đìa mồ hôi, đôi mắt tin tưởng, anh kiếm Ngọc Linh khắp mọi nơi. Dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa, anh không hề cảm thấy mệt, ngược lại, anh càng muốn tận dụng thời gian nhiều hơn bởi anh biết Ngọc Linh đang ở xung quanh và lo lắng cho anh. Trong lòng càng lúc càng nôn nóng hơn nữa mong sao tìm được người mà anh cần tìm. Từng giọt mồ hôi ướt đẫm chiếc áo thun, từng giọt mồ hôi rơi xuống đất tí tách.

Ngọc Linh đứng tựa người vào gốc cây, đôi mắt cô, từng đợt sóng nổi lên, tràn ra ngoài, lướt qua đôi gò má. Đôi môi bị cô cắn chặt suýt cũng bật máu.

- Tấn Phong, em đã bảo anh rằng anh đừng kiếm em, sao mà anh bướng bỉnh thế. Xin anh đừng tìm em nữa. Anh đã không ăn gì lại không uống nước nữa, anh muốn bỏ mặc cuộc sống này sao ?

Trong lòng cô, từng cơn đau cứ dâng lên, đầy ắp cả trái tim nhỏ bé. Từng hình ảnh thuở xưa hiện về.

Anh lạnh lùng đi với cô ở sân trường

Anh vỗ về cô những lúc cô khóc

Đôi mắt thương yêu anh nhìn cô

Bàn tay anh nắm chặt tay cô như sợ cô đi mất

Ngày ấy, anh tràn đầy sức sống và khỏe mạnh nhưng…giờ đây trước mặt cô, anh dần xanh xao hơn. Cô…phải làm sao ? Rốt cuộc điều cô làm cho anh là đúng hay sai ? Là tốt hay xấu ? Ai đó hãy cho cô 1 lời giải đáp đi.

Tấn Phong ngoài kia vẫn tìm cô, đột nhiên anh thấy cô, đôi mắt cô ướt đẫm lệ, đau khổ và chứa chan yêu thương nhìn anh. Không ngần ngại, anh chạy theo, chạy theo hình ảnh đó. Nhưng cuối cùng anh không thấy cô nữa mà trước mắt anh, ngôi nhà của anh xuất hiện. Anh cười cay đắng rồi nhìn xung quanh.

Ngọc Linh đứng gần đó nhìn anh. Cô cố tình làm thể này chỉ muốn anh về nhà mà nghỉ ngơi thôi

- Em…hóa ra em muốn anh nghỉ. Nhưng…anh…anh vẫn muốn…

Hơi thở Tấn Phong đứt quãng, gương mặt anh đỏ bừng lên, câu nói chưa hết đã bị bỏ lửng. Anh ngã xuống trên nền đất. Ngọc Linh hốt hoảng chạy đến bên anh, cố gắng lay anh dậy nhưng anh vẫn cứ nhắm mắt. Sờ trán anh phát hiện ra là anh sốt, cô vội vàng dìu anh vào nhà.

Tấn Phong thật sự rất nặng, Ngọc Linh cố lắm cô mới dìu anh vào nhà được. Nước mắt cô cứ trào ra không ngăn được vì cô…lo cho anh.

- Sao lại thế này ? Đã bảo anh rồi mà.

Cô thầm trách anh nhưng rồi sau đó cô vội đi lấy khăn ấm chườm cho anh, chạy đi mua thuốc hạ sốt rồi còn nấu cháo cho anh nữa.

Chỉ cần nhìn thấy việc cô làm, ai cũng biết rằng tình yêu trong cô rất lớn. Vì anh…chuyện gì cô cũng sẽ làm. Ngọc Linh sợ rằng mình phiền phức, mình vô dụng, lúc nào cũng để anh lo mới xa anh nhưng thực ra xa anh rồi cô mới thấy hối hận. Nỗi sợ cứ lớn dần lên mỗi khi về đêm. Mò mẫm mọi thứ trong bóng tối, tập sống với 1 màu đen u ám và lạnh lẽo thật sự rất…đáng sợ. Cô rất muốn sẽ có anh bên cạnh, anh sẽ ôm cô rồi cô khóc òa trong vòng tay ấy. Sẽ được anh lo và chiều chuộng nhưng...sẽ làm phiền anh.

Vật vã cả đêm, cuối cùng anh cũng đã hạ sốt hẳn. Cô thở phào nhẹ nhõm. Lúc trời vừa sáng, cô đã nhanh chóng làm cháo để sẵn rồi bước ra cửa. Chốt cửa vừa mở…tiếng nói trầm ấm, tuy mệt mỏi nhưng rất lo lắng gọi cô

- Ngọc Linh

Trái tim cô ngừng đập rồi bỗng chốc đập nhanh, nước mắt rơi lã chã, đôi mắt mở to không chớp. Cô đứng lặng không biết phải làm thế nào. Từng đợt cảm xúc ồ ạt tuôn trào không ngừng. Tiếng gọi rất quen thuộc rất hay đang gọi cô. Cô nhớ lắm…nhớ lắm tiếng nói này. Đã lâu rồi cô không nghe tiếng gọi thân thương và ấm áp này.

Chưa kịp quay lại, từ đằng sau, Tấn Phong đã ôm cô, rất chặt, chặt đến mức khiến cô muốn ngạt thở. Trên vai cô, từng giọt nước mắt của anh chạm đến. Động lực rời bỏ cô bỗng chốc cũng bị xóa sạch theo làn nước mắt rất ấm áp này.

- Em…em về rồi. Xin…xin em đừng đi nữa. Anh nhớ em.

Cô cúi đầu, nước mắt lăn dài theo từng lời anh nói.

- Em…em nên đi. Em sợ mình phiền phức.

Cô vùng vẫy muốn thoát khỏi anh thì anh ôm cô chặt hơn.

- Không cho em đi nữa. Chuyện gì cũng được, em phải bên anh.

Niềm hạnh phúc ấm áp dâng lên len lỏi qua những cơn đau buốt giá ngày trước ngập tràn tim cô, trái tim cô thổn thức, ý nghĩ muốn đi khỏi anh không còn nữa. Cô thực sự rất yêu anh, trước sau gì, ngày cô không còn thấy được màu sắc cũng sớm

đến thôi. Bản thân nên biết tận dụng 1 chút, luôn bên anh, ghi nhớ tất cả mọi thứ về anh, có như vậy khi cô chỉ còn thấy bóng tối thì trong tâm trí mãi mãi vẫn không quên hình ảnh anh được.

- Sau này…nếu em không nhìn thấy gì nữa, anh có bên em không ? Sau này, lúc em sợ hãi, anh có luôn bên em không ? Sau này lúc em ngã, anh có luôn bên cạnh đỡ em không ?

Tấn Phong ngạc nhiên, đôi vòng tay đang ôm chặt Ngọc Linh dần nới lỏng, anh xoay người cô lại, mặt cô đối diện với mặt anh. Trong chớp mắt, anh nhìn thấy được tất cả những nỗi sợ hãi đang nhấn chìm cô trong đáy mắt. Và anh hiểu…vốn dĩ Ngọc Linh vẫn như xưa : rất yếu đuối và mỏng manh.

- Tại sao em lại ngốc thế ? Dù sao đi nữa anh vẫn bên em.

Câu nói ấm áp, vòng tay anh ôm lấy cô rất dịu dàng khiến cô bật khóc, vỡ òa. Anh quá tốt, anh tốt đến nỗi cô cảm thấy mình quá có lỗi với anh.

- Trong bóng đêm…em không thấy đường. Và…nhanh thôi…em sẽ không còn thấy đươc ánh sáng, thấy được thế giới xung quanh. Điều em sợ nhất chính là 1 ngày, khi mở mắt em sẽ không còn thấy gì nữa, không thấy được…anh

Giọng cô nghèn nghẹn, cố nói cho hết những gì muốn nói. Cô sợ…nỗi sợ đó đã khiến cho từng chữ một thốt ra khỏi miệng run run. Cô yêu Tấn Phong, yêu anh nhiều lắm. Yêu đến mức mỗi ngày đều muốn thấy anh, được nhìn anh mỗi giây phút, được ôm anh trong vòng tay.

Tấn Phong bàng hoàng, hóa ra Ngọc Linh vì lý do này nên đã đi khỏi anh. Bé con của anh đáng thương lắm…đáng thương đến mức tội nghiệp. Tại sao cô lại ngốc nghếch đến thế chứ, anh đã yêu cô thì nhất định sẽ vẫn yêu cô dù cô có thế nào mà.

- Ngọc Linh, em thật là…ngốc nghếch…

Tấn Phong nhắm mắt lại, nước mắt của anh, những giọt đau khổ nhất cuối cùng cũng rơi ngay trong khi anh nói câu ấy, anh đặt nụ hôn của mình lên đôi mắt của cô. Anh mong rằng nụ hôn này sẽ xóa đi đau khổ và truyền cho cô thêm động lực, anh muốn rằng đôi mắt này sẽ nhìn anh thật kĩ và nhớ tất cả về anh.

- Ngọc Linh…mãi mãi…anh vẫn luôn bên em và bảo vệ em.

PHẦN KẾT

Từ sớm, mọi thứ đều rất tốt. Cho đến gần 12h trưa thế này, ánh nắng không hề gay gắt. Thời gian những ngày sắp sang đông qua thật là đặc biệt khiến cho con người ta rất thích thú. Dưới gốc cây to nhất trên cánh đồng cỏ xanh rì là 1 đôi trai gái rất dễ thương. Cô gái với gương mặt ngây thơ và trong sáng nhắm mắt hờ lại nằm trong vòng tay của người cô yêu nhất. Không còn lo lắng, không còn sợ hãi, Ngọc Linh an tâm mỉm cười. Tấn Phong cảm nhận được đây có lẽ là giây phút tuyệt vời nhất nên anh cũng cười theo.

- Vợ ơi, ngủ rồi đấy à ?

Hàng mi dài cong cong của Ngọc Linh khẽ động, đôi chân mày chau lại. Dù cô chỉ là đang nhắm mắt thế này thôi chưa ngủ nhưng cô vẫn cố tình trả lời trêu chọc anh.

- Ừ, vợ ngủ rồi

Tấn Phong thừa biết tính này của vợ. Trong đầu anh động não thử xem cách nào làm cho cô vợ ngốc này có thể mở mắt ra chơi với anh.

- Ngủ thật rồi ư?

Giọng nói anh đầy ẩn ý, thái độ thì rõ ràng sắp làm hành động gì đó rồi. Ngọc Linh ái ngại, cô ti hí mắt nhìn thử xem anh làm gì. Hóa ra là anh cù vào eo cô, khiến cô nhột đến mức mở mắt, cười mãi không thôi.

- Được rồi, vợ không đùa nữa

Cô cười cười, kéo Tấn Phong nằm cạnh, 2 người nằm nghiêng nhìn nhau đầy yêu thương, rất chân tình. Sau đó, là tràng dài im lặng, không ai nói gì. Tấn Phong nhìn cô…đầy đau khổ. Đôi mắt Ngọc Linh là đôi mắt đẹp nhất trên thế gian này bởi trong đó luôn có hình ảnh của anh nhưng sao ông trời tàn nhẫn vậy.

- Vợ, em thật đáng thương. Giá như có thể đổi mắt, anh sẽ đổi cho em, anh muốn em thật vui và hạnh phúc mãi mãi không buồn phiền, không có giọt nước mắt nào phải rơi cả.

Ngọc Linh cảm động, lời nói của anh thật quá đỗi chân thành, từng dòng cảm xúc hạnh phúc từ tim cô lan khắp cơ thể. Đôi mắt cô rưng rưng như sắp khóc.

- Chồng…

Lời nói bị nghẹn lại ở cổ, mãi cũng không thể nào thốt nên lời.

- Không sao, miễn em bên anh là được rồi, anh sẽ chăm sóc cho em, lo lắng cho em, cõng em. Anh nguyện là đôi mắt cho em, dẫn lối bước em đi, là đôi chân cho em, cõng em những lúc mệt mỏi. Dù thế nào, em hãy luôn tin anh và em phải hứa rằng mãi cũng không được rời khỏi tầm mắt anh dù chỉ một chút. Em hiểu không ?

Ngọc Linh gật đầu, giọt nước mắt của cô tràn khỏi mi rơi xuống. Hạnh phúc không hiểu sao lại đơn giản và ngọt ngào đến vậy. Sau đó, cô nhắm mắt lại tận hưởng làn gió mát, tận hưởng không gian thật bình yên.

- Vợ à, vợ có thấy gì không ? Trời xanh thật đẹp mừng cho vợ chồng mình đấy và cả mùi hương của cỏ, rất thơm nữa. Mọi thứ thật tốt đúng không nào ?

Ngọc Linh không nói gì, hóa ra là cô đã ngủ thiếp đi rồi. Tấn

Phong nhìn cô, bàn tay anh lau đi giọt nước mắt của cô. Anh ôm cô vào lòng.

- Mãi mãi anh cũng sẽ bảo vệ em, dù cho căn bệnh của em có thế nào đi nữa. Cho đến giờ anh nhận ra, sự lén lút ban đầu đã thay thế cho một ước muốn được bên em và bảo vệ em. Đừng sợ nhé ! Anh sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho em…mãi mãi…

The end

Bình luận

Truyện tương tự

Đánh giá

4.1 sao (14 lượt)
Tìm kiếm
Lén Lút Yêu EmLén Lút Yêu Em - Chương 24
Lên đầu trang NgonTinh24