NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Nhìn đứa trẻ bên cạnh say giấc ngủ khiến cho Lam từ lâu đã không còn hối hận về quyết định của mình. Đứa trẻ này rất ngoan, đi học về là liến thoắng kể chuyện trường lớp, rồi lại liên tiếp những câu hỏi vì sao vì sao, nhưng điều đó lại chưa bao giờ khiến Lam bực bội, kể cả lúc mệt mỏi nhất. Khuôn mặt xinh xắn đó là tất cả niềm hạnh phúc của Lam. Một đứa trẻ ngoan, một đứa con mà khoảng năm năm trước chưa bao giờ xuất hiện trong tưởng tượng cũng như kế hoạch cuộc đời của Lam.

Thỉnh thoảng nghĩ về ngày đó, Lam lại cảm thấy may mắn vô cùng, vì ông trời đã mang đứa trẻ này đến cho Lam.

NHÂN DUYÊN

Năm năm trước Lam là sinh viên năm cuối, là cô gái vô cùng bận rộn với việc học và làm thêm. Từ lúc lên đại học, cô đã vạch ra rõ ràng kế hoạch của cuộc đời mình. Đó là sự nghiệp, và chỉ sự nghiệp mà thôi. Lí do vì sao trong kế hoạch của Lam không xuất hiện bóng dáng một người đàn ông có lẽ cũng do ảnh hưởng từ chị của Lam. Lam có một người chị mà đường tình duyên vô cùng lận đận, yêu không phải ít, nhưng yêu ai cũng yêu sống chết. Thế mà chẳng có người đàn ông nào đi đến một kết thúc tốt đẹp, một đám cưới. Và hơn nữa, Lam cũng chưa bao giờ có tình cảm đặc biệt với người con trai nào.

Lam cứ sống như thế, dự định học xong sẽ về quê để được ở gần gia đình, kiếm một công việc ổn định, xây một ngôi nhà, mỗi năm đi du lịch vài lần, đó là cuộc sống trong sự sắp xếp của Lam. Nhưng hình như số phận muốn cô gái mạnh mẽ này phải thay đổi một lần, phải làm lệch đi kế hoạch của Lam thì mới thỏa mãn.

Vừa chia tay người yêu không hiểu là thứ bao nhiêu, Hạnh – Chị của Lam, gọi điện thoại đến, dứt khoát tuyên bố :

- Em phải kiếm bố cho con chị, hoặc làm thế nào cũng được, cho chị một đứa con, nếu không nhất định chị sẽ đi tu cho em xem, chị biết em rất giỏi trong mấy việc tìm kiếm này mà.

- Chị nói cái gì vậy? Chả lẽ chị … chị có thai mà không biết bố đứa bé là ai sao? Đầu óc chị có bình thường không vậy ?

- Mày nghĩ chị là ai mà nghĩ vớ vẩn như thế hả?

- Thế chị là ai?

- Tao là chị mày, tao không đùa đâu, lần này không đùa, nếu mày không giúp chị, chị…chị sẽ chết cho mày xem, chị nghĩ rồi, không có chồng cũng được nhưng phải có con.

- Chị nói cái quái gì vậy, thế sao không kiếm ai đó mà cưới rồi sinh con như người bình thường đi. Không thì đi xin con nuôi cũng được, chuyện này là chuyện của chị sao em lo nổi.

- Không được, chị quyết định sẽ không lấy chồng, con nuôi cũng không được, lỡ sau này nó bỏ chị mày theo bố mẹ ruột nó thì sao. Chị nghĩ rồi, người ta bảo bây giờ chỉ cần thụ tinh nhân tạo là được. Vấn đề ai sẽ hiến tinh trùng, cái đó mới cần mày giúp, tìm cho chị một người tình nguyện đi.

- Chị điên sao ? Không vào bệnh viện nhờ người ta tư vấn luôn đi, hỏi em sao biết được, em có phải cái gì cũng làm được đâu.

- Nhưng vào viện thì không biết được ai là người sẽ là bố của con chị, chị muốn biết mặt người đó để sau này nếu con muốn còn gặp được. Mà đẹp trai anh tuấn càng tốt, giúp chị đi mà, nếu còn ai giúp thì chị cũng không nhờ đến mày.

- Chị thôi ngay đi. Cái này em không làm được. Bao nhiều đàn ông của chị sao không nói họ giúp. Nói rồi Lam tắt máy.

Mấy ngày sau đó, không thấy Hạnh gọi lại nói gì thêm, Lam cứ nghĩ mọi việc đã lắng xuống, ai ngờ Hạnh gọi điện về nhà, khóc lóc gì đó với bố mẹ, khiến bố mẹ gọi cho Lam, lại còn tỷ tê bảo Lam giúp Hạnh. Thật không còn gì để nói. Không ra sức ngăn cản lại còn đồng tình ủng hộ. Nói gì thì nói, việc này với Lam là không thể.

Lại một ngày bận rộn nữa đến với Lam, vừa bước xuống xe bus là chạy vội vào trường, và điều đó không may khiến Lam đâm sầm vào một người cao lớn, một chàng trai mà lại bịt kín từ đầu đến chân.nào mũ rồi khẩu trang. Nếu như trong phim hoặc tiểu thuyết thì sau đó sẽ có một màn xin lỗi rồi nhặt sách vở giúp, nhưng cái con người vừa đâm vào Lam đến một câu xin lỗi cũng chẳng thấy đâu, cứ thể chạy thẳng một mạch. Nhặt hết đống đồ bị rơi xuống, Lam nhìn thấy một cái ví tiền, chắc là của anh chàng kia làm rơi, định gọi anh ta lại để trả nhưng đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Tò mò Lam mở ra xem, có chứng minh thư, có thẻ sinh viên, cùng khóa với Lam, một số giấy tờ khác và cũng kha khá tiền mặt. Vì muộn học, không nghĩ được nhiều, Lam vội vã vào lớp, định bụng cuối buổi sẽ lên phòng công tác sinh viên nhờ người ta trả giúp.

Đến lúc tan học, Lam lên phòng công tác sinh viên, gửi lại ví, chưa đi được một đoạn đã bị anh bí thư gọi lại, bảo rằng chủ nhân chiếc ví bây giờ cũng đang ở trường, Lam nếu không bận thì đưa thẳng cho người ta, đỡ mất công thông báo. Lam nghe vậy đành gật đầu, vì Lam cũng là cán bộ lớp, cũng biết những việc vặt vãnh này nếu có thể xử lý thì không nên làm phiền người khác. Cầm lại ví, nghe rõ lớp của chủ nhân chiếc ví rồi Lam quay lại giảng đường. Lúc đến lớp thì thấy người ta đã về hết, chỉ còn một người đang đóng cửa, Lam đoán chắc là lớp trưởng nên trình bày rõ xong gửi lại nhờ người ta gửi lại người đánh rơi. Cậu bạn kia không những không nói gì mà còn nhìn Lam với ánh mắt nghi ngờ, thấy vậy Lam cũng chẳng buồn giải thích, đi thẳng về phía cổng trường.

Kết thúc một ngày bận rộn sau công việc làm thêm, Lam chìm vào giấc ngủ, cũng không để ý điện thoại đang réo từng hồi.

Sáng sớm dậy, vớ lấy điện thoại.hơn 20 cuộc gọi nhỡ của một số lạ, Lam cũng chẳng buồn để tâm, chắc lại một chàng trai hôi sữa nào đó muốn làm quen, trẻ con bây giờ đúng là không thể quản được rồi, những việc này diễn ra nhiều đến mức nghĩ đến Lam chỉ nhếch mép nở một nụ cười.

Hôm nay Lam học 3 tiết cuối, thế nên có thể thoải mái dậy muộn và chậm chạp dọn dẹp qua mọi thứ rồi mới chờ xe đến trường. Giờ Lam đi xe bus cũng không chật chội nữa, vẫn ngồi được chỗ yêu thích, cắm tai nghe rồi ngắm nhìn đường phố bên ngoài. Đó là sở thích của Lam.

Đến trường vẫn còn sớm nên Lam lấy chìa khóa phòng rồi ra ban công đứng chờ đến khi mọi người đến đông đủ, chuông reo mới vào lớp. Tan học lại khóa cửa rồi đi trả chìa khóa phòng, trả xong chìa khóa phòng ra đến cửa thì có một bóng dáng to lớn đứng chặn ngay trước mắt, Lam đi bên nào hắn cũng lùi sang bên đó. Rút cục không chịu được nữa, Lam ngoảnh lên nhìn, cố nhịn nhẹ nhàng nói “ Tôi phải, cậu trái, ok”. Nói rồi Lam bước sang bên phải, nhưng cậu ta vẫn bước chặn trước mặt Lam. Không chịu nổi nữa, Lam quát:

- Có chuyện gì? Tôi đâu có nợ nần gì cậu, chặn tôi làm gì?

- Chả phải cô bảo cô phải tôi trái sao, tôi bước đúng y như cô nói mà.

Nghĩ lại thấy cái gì đó không đúng, cậu ta đứng đối diện Lam, bên phải của Lam chính là bên trái của cậu ta, nói vậy do Lam, nóng mặt, Lam nhếch mép cười:

- Thế mời cậu đi trước vậy

Cậu ta bước một bước đứng bên cạnh Lam rồi xoay người lại cùng hướng với Lam, không có ý định rời đi,Lam mặc kệ, định bụng bước thật nhanh qua cái kẻ dở người này thì bị hắn kéo tay lại,cộc lốc một câu :

- Theo tôi.

- Có gì nói ở đây đi, mà tôi quen biết gì cậu,cậu trưa muộn đói qua hoa mắt à? Lam rút tay lại.

- Cậu là người hôm qua gặp tôi? Không nhớ ?

- Hôm qua? À,hóa ra cậu là người tôi đã nhờ,chả lẽ đến đòi công? Công phải chứ ? Ngẫm nghĩ một lúc rồi Lam nhướng mày lên trả lời.

- Trả lại một cái ví đã bị móc trong tình trạng nguyên vẹn, tự cô không thấy kỳ lạ sao ?

- Ví cậu ?

- Không phải của tôi thì tôi đến đây để ngắm cô chắc.

- Tôi chả việc gì phải quan tâm đến việc đó,không phải ví của tôi, đã trả lại còn không cảm ơn đến đây nói này nọ,đúng làm ơn mắc oán. Nói rồi Lam bước chân đi.

- Hay là cô chính là kẻ đã móc ví rồi giả trả lại để làm quen? Haha, thừa nhận đi, chuyện này tôi cũng quen rồi, thừa nhận đi rồi tôi sẽ bỏ qua cho cô lần này.

Nghe đến đây, Lam nhìn hắn ta bằng ánh mắt khinh khỉnh rồi cứ nhắm cổng trường mà tiến. Nhưng cái gã cao hơn Lam hẳn một cái đầu nửa cái.

Bình luận

Đánh giá

5.0 sao (12 lượt)
Tìm kiếm
Lần Thứ Hai Yêu Em
Lần Thứ Hai Yêu Em - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24