NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Rất nhiều năm sau, phóng viên gửi tới đề cương phỏng vấn, hỏi nhận định của Lâm Vãn về Chu Diễn Xuyên là thế nào.

Cô ở phòng sách trầm tư suy nghĩ cả đêm, mãi tới khi ánh mặt trời ló dạng mới gõ chữ trả lời —

“Chồng tôi, là một người theo chủ nghĩa lý tưởng rất lãng mạn”

***

Tháng 10, thành phố Nam Giang.

Những bông hoa tam giác mạch nở rực rỡ bên đường, đong đưa trong gió dưới ánh nắng như thiêu đốt.

Lâm Vãn mới mở cửa xe đã bị nhiệt độ nóng bức ập vào mặt.

Cô nhìn lại lớp trang điểm của mình trong kính chiếu hậu, nghĩ mùa hè Nam Giang càng lúc càng kéo dài, năm nay mấy lần nhiệt độ hạ xuống rồi lại lên, gần hết tháng 10 rồi vẫn không mát mẻ hơn được chút nào. Thời tiết này thì nên trốn trong nhà mở máy lạnh thay vì lọ mọ ra đường đi coi mắt.

Đi thang máy lên quán café trên tầng cao nhất, Lâm Vãn gặp đối tượng hôm nay, anh Đường.

Người đàn ông này có vẻ ngoài ưa nhìn, giơ tay nhấc chân đều cho thấy vẻ người giỏi giang đang làm việc ở CBD* (Central business district, trung tâm kinh doanh và thương mại của một thành phố). Ánh mắt anh ta lướt chậm rãi lên người cô, cảm giác như đang từ từ dò xét, cuối cùng mới nở nụ cười hài lòng: “Cô Lâm còn xinh đẹp hơn cả trong ảnh.”

“Cảm ơn, anh cũng vậy.”

Lâm Vãn gọi một ly latte, mỉm cười lịch sự với nhân viên phục vụ.

Lời khen ngợi thân thiện như tiêm cho đối phương một liều thuốc trợ tim.

Không lâu sau, anh Đường kia bắt đầu dùng giọng vui đùa nói với cô là văn phòng anh ta ở tầng 57 của khu trung tâm IFC. Vì tòa nhà quá cao nên thỉnh thoảng sẽ bị những chú chim va vào mặt kính làm giật mình nhảy dựng.

Trung tâm tài chính IFC nằm ở khu trung tâm Nam Giang, tấc đất tấc vàng, những người có thể có văn phòng riêng trong đó đều là tài năng xuất chúng.

Lâm Vãn đoán anh ta muốn nghe cô khen vài câu, nhưng cô lại không nhịn được, nhắc nhở: “Mặt tường bên ngoài của IFC đều là kính nên chim dễ lầm hướng đâm vào. Anh có thể lắp rèm giảm bớt phản quang đi.”

Anh Đường kia không để tâm: “Nói mới nhớ, cô Lâm đang làm việc ở Viện nghiên cứu chim đúng không?”

“Dạ phải, phụ trách công tác tuyên truyền khoa học.”

“Công việc ở đó rất nhàn nhỉ?”

“…cũng tạm ạ.”

“Cô không cần khiêm tốn, đây là công việc tốt. Đôi khi tôi rất ghen tị với phụ nữ các cô, học xong đại học thì tìm một công việc ổn định, sau đó chỉ cần lấy chồng là tốt rồi. Không giống đàn ông chúng tôi, cả đời phải bôn ba phấn đấu bên ngoài.”

Giọng điệu cao ngạo phối hợp với vẻ mặt đương nhiên của anh ta, chỉ thiếu điều là viết bốn chữ “Trọng nam khinh nữ” dán lên mặt.

Nghe vậy, Lâm Vãn không muốn tiếp tục nói lời vô nghĩa với anh ta. Cô hơi quay đầu đi, nở nụ cười tươi rói: “Công việc của chúng tôi thật ra cũng có nguy hiểm. Năm ngoái tôi với thầy mình đi tới khu bảo tồn Cao Hải để khảo sát về sếu cổ đen, suýt tí thì bị kẹt trong đầm lầy không thoát được.”

Nụ cười của anh Đường kia dần dần biến mất.

Lâm Vãn: “Chưa kể làm bảo vệ động vật cũng dễ vô tình mắc tội với người khác. Đây, để tôi cho anh xem hôm qua tôi nhận được hình đe dọa này.”

Phản ứng anh Đường bị chậm nửa nhịp, trơ mắt nhìn Lâm Vãn dí điện thoại tới trước mắt anh ta. Tin nhắn weibo hiện lên một hình ảnh xác động vật máu me bê bết, hương vị café trong miệng anh ta cũng bị đổi vị, hứng thú với Lâm Vãn giảm mạnh.

Lâm Vãn không muốn mất thời gian, đợi khi ly café uống hết thì nhẹ nhàng lên tiếng: “Muộn rồi, tôi phải đi.”

Vừa dứt lời, mấy sợi nắng chiều từ cửa sổ chiếu vào. Hôm nay cô trang điểm rất nhẹ, nhưng cũng đủ để nổi bật gương mặt xinh đẹp, lúc này nửa gương mặt cô chìm trong ánh nắng hoàng hôn lại càng hiện lên vẻ quyến rũ từ đầu mày đến cuối mắt.

Anh Đường kia chợt cảm thấy không nên quan tâm tới trò đùa dai về bức ảnh kia. Anh ta giơ tay lên, cố tình nhìn vào đồng hồ Patek Phillipe trên cổ tay: “Tôi biết gần đây có nhà hàng Pháp khá ngon, hay là chúng ta…”

“Xin lỗi nhé,” Lâm Vãn giơ điện thoại lên, “Bạn tôi đã hẹn tôi uống trà chiều.”

***

Lâm Vãn xuống lầu, lên xe, chưa kịp thắt dây an toàn đã nhận được tin nhắn Chung Giai Ninh.

“Đói tới mức bụng dán vào lưng rồi, nhanh lên! Đi chưa vậy?”

Lâm Vãn nhướng mày, nhắn lại: “Tới liền, mày ăn trước đi.” Định vị đường tới Ngọc Đường Xuân nổi tiếng nhất Nam Giang.

10 phút sau, bóng đêm đã bao phủ lên thành phố.

Đèn đường hai bên từ từ sáng lên, nhuộm sắc trời xám thành một dải màu sắc rực rỡ.

Lâm Vãn dừng xe ở bãi đậu xe gần đó, đi bộ qua con phố hào nhoáng, kéo cánh cửa màu đen của nhà hàng, một mùi thơm trà bánh ùa tới.

Ngọc Đường Xuân là cửa hiệu kinh doanh đã gần trăm năm, mỗi ngày từ khi mở cửa tới khi đóng cửa chưa bao giờ không có khách. Lúc này đang là giờ cao điểm chiều, nhân viên phục vụ đẩy xe đi ngang qua các dãy bàn, trên đó có những món dim sum* mới ra lò.

Lâm Vãn mất một lúc mới tìm được Chung Giai Ninh ngồi trong góc.

Chung Giai Ninh là bạn học cấp hai của cô, sau khi tốt nghiệp đại học thì làm việc cho một công ty nước ngoài, ba năm chiến đấu với đám yêu tinh trong công ty thì cô ấy đã luyện thành một thân “Bạch Cốt Tinh”, nhưng mà cô ấy vẫn thích những món trà bánh truyền thống nhất.

“Không phải kêu mày ăn trước đi rồi sao?” Lâm Vãn ngồi xuống hỏi.

Chung Giai Ninh đưa bình nước ấm qua: “Ăn một mình thì cũng mất mặt quá rồi, có gì tốt dĩ nhiên muốn chia sẻ với mày chứ. Hôm nay coi mắt thế nào?”

Lâm Vãn lấy nước ấm lau chén đũa, lấy mấy khay dim sum trên xe của người phục vụ đẩy ngang rồi mới trả lời: “Đừng nói nữa, hắn ta không xứng để tao kể.”

Cô mới gắp một miếng sườn lên, khóe mắt thấy một cô bé tầm 4-5 tuổi bàn kế bên đang dựa lưng ghế nhìn cô. Ánh mắt hai người chạm nhau, cô bé mỉm cười ngượng ngùng.

Lâm Vãn trước giờ ai cô cũng nói chuyện được. Thấy cô bé vẫn nhìn mình không chớp mắt, cười hỏi: “Em nhìn chị làm gì? Muốn ăn sườn hông?”

Cô bé đỏ mặt, nói nhỏ nhẹ: “Chị đẹp quá à.”

“Sao em lại đỏ mặt chứ, chị có làm gì em đâu?” Lâm Vãn thấy cô nhóc này có vẻ chơi được, muốn đùa với cô bé.

“Bây giờ tới trẻ con mày cũng không tha hả?” Chung Giai Ninh không chịu nổi, nói qua chuyện khác: “Tuần trước có họp lớp sao không đi?”

Lâm Vãn uống hớp trà: “Đi quản chim.”

“Quản chim?” trong miệng Chung Giai Ninh nhét nửa cái sủi cảo tôm, lúng búng: “Sao phải nhốt chim lại?”

Lâm Vãn bị cô chọc cười: “Không phải nhốt chim, mà là quan sát. Chọn một chỗ để xem ở đó có những loại chim gì.”

“Vậy mày cứ nói thẳng ra là đi xem chim không được sao? Quản chim này kia chi cho nghe chuyên nghiệp quá.”

“Không giống nhau, nhưng mà mày nói vậy cũng được.”

Nói chính xác thì quản chim là một hạng mục nghiên cứu khoa học. Điều quan trọng nhất là không làm ảnh hưởng cuộc sống của loài chim đó, sử dụng thiết bị quan sát hành vi, loài, số lượng nhóm của chúng, sau đó ghi chép lại các quan sát, từ đó có thể cung cấp cơ sở dữ liệu cơ bản cho các nghiên cứu liên quan trong tương lai. Tuy nhiên Chung Giai Ninh luôn không quan tâm tới việc bảo vệ động vật nên cô cũng chẳng giải thích kỹ càng tỉ mỉ.

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, gần 9 giờ thì di động Lâm Vãn reo lên. Màn hình hiện lên ba chữ “Chủ nhiệm Ngụy” khiến cô lập tức thấy đau đầu.

Chủ nhiệm Ngụy là chủ nhiệm khoa tuyên truyền của Viện nghiên cứu, sếp trực tiếp của Lâm Vãn, một người đàn ông hơn 50 tuổi. Ông là chủ nhiệm rất tốt, không có khuyết điểm gì lớn, chỉ là nói dài dòng, giọng lại nhỏ, mỗi lần nghe ông nói chuyện hết sức mệt mỏi.

Lâm Vãn bấm nút nghe, bên kia có tiếng “Alo” mơ hồ, còn lại thì bị tiếng trò chuyện xôn xao xung quanh át mất. Cô che ống nghe lại, hỏi Chung Giai Ninh: “Ở đây có chỗ nào yên tĩnh không?”

Chung Giai Ninh chỉ lên lầu: “Lầu ba là phòng riêng, hành lang không có ai ồn đâu.”

Lâm Vãn nói vào điện thoại “Chờ cháu một lát ạ”, rồi nhanh chân đi về phía cầu thang.

Chung Giai Ninh không nói dối, trên hành lang không một bóng người, chỉ có tiếng nói cười văng vẳng từ các phòng riêng vọng ra.

Tiếng nói nhỏ như muỗi kêu của chủ nhiệm Ngụy cuối cùng cũng có thể nghe rõ hơn: “Lâm Vãn hả, ngày mai cháu có thể bớt thời gian sửa sang lại tư liệu được không, thứ hai chúng ta họp để xác định chủ đề sách tranh phổ cập khoa học mà lần trước nói nhé?”

Lâm Vãn nhìn chằm chằm vào hoa văn tấm thảm dưới chân: “Có thể thì có thể, nhưng cuối tuần cháu còn phải chuẩn bị tư liệu cho triển lãm của Bảo tàng lịch sử tự nhiên vào tuần sau, cháu ôm nhiều việc quá lo không xuể.”

“Có thể làm cùng lúc nhiều việc mà, người tài thì thường làm nhiều việc, đồng nghiệp trong khoa tuyên truyền đều rất coi trọng cháu đó.”

“Cảm ơn, có điều là khoa tuyên truyền hình như chỉ có hai chúng ta thì phải?”

“…”

Đầu dây bên kia im lặng làm Lâm Vãn dở cười dở khóc.

Viện nghiên cứu của họ thuộc loại phi lợi nhuận, từ trước tới nay đều là bãi mìn mà ai cũng muốn tránh đi khi xin việc. Xét cho cùng thì dù công việc ổn định, nhưng tiền lương thật sự ít tới thảm thương. Hơn nữa loại công việc bảo vệ động vật này có xung đột lợi ích với những người thuộc bên sản xuất, trừ khi thật sự nhiệt tình yêu thiên nhiên, nếu không thì người bình thường không ai muốn dây vào vũng nước đục này.

Sau một hồi bối rối, chủ nhiệm Ngụy hắng giọng: “Thôi vầy đi, cháu cứ làm trước, trễ nhất là năm sau bảo đảm chú sẽ tìm cho cháu một người cộng tác.”

Mấy lời tương tự vậy Lâm Vãn đã nghe ông nói khi cô mới tốt nghiệp nghiên cứu sinh, vào làm được nửa năm. Cô cũng không có gì dao động, cúi đầu đi dọc theo hành lang, vừa đi vừa hỏi: “Thật không ạ?”

“Thật mà thật mà, tìm không thấy chú sẽ mập thêm 5kg.”

“Vậy thì cháu tạm tin tưởng. Nếu lần này mà chú lại gạt cháu…”

Lâm Vãn vô tình đi tới chỗ ngoặt hành lang, phía trước có gió thổi, không khí mát mẻ tràn vào, “Cháu sẽ trực tiếp nhảy từ cửa sổ xuống, vô bệnh viện nghỉ ngơi hai tháng, ai cản cũng không được.”

Chưa kịp dứt lời, trên thảm hiện lên một bóng người làm Lâm Vãn dừng chân. Cô theo bản năng nhìn qua, phát hiện cách đó không xa là một người đàn ông trẻ, đang dựa vào cửa sổ chơi di động.

Ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào phủ lên bóng dáng cao lớn, cân đối của người đó một lớp ánh sáng bàng bạc. Vai rộng eo hẹp, quần đen áo đen, áo sơ mi mở hai cúc, lộ ra cái cổ thon dài, xương quai xanh trũng sâu, làn da rất trắng, dưới ánh đèn tựa như được phủ lên một lớp men gốm thanh lịch tao nhã.

Ngay cả khi không phát ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ cần đứng ở đó cũng đủ để hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Lâm Vãn không thể không nhìn thêm vài lần.

Nhận thấy động tĩnh của Lâm Vãn, người đàn ông đó từ từ ngẩng đầu lên.

Nói đúng với lương tâm, người này rất đẹp trai.

Đường cong cằm rõ ràng, một nốt ruồi nhỏ nơi cuối mắt càng làm nổi bật đôi mắt đào hoa kia, mang cảm giác thâm tình mênh mang. Nhưng phong cách lại có vẻ rất lạnh lùng, có cảm giác bất khả xâm phạm.

Vẻ đẹp trước mắt làm Lâm Vãn hơi thất thần.

Có lẽ người đàn ông đó nghe được lời cô nói khi nãy “Từ cửa sổ nhảy xuống” với lại “Ai cản cũng không được”, anh ta khẽ liếc nhìn cô, lại nghiêng mặt nhìn ra cửa sổ phía sau.

Sau đó, lùi lại mấy bước, nhường không gian cho cô phát huy.

Lâm Vãn: “…?”

—-

Ghi chú: Dim sum là tên gọi chung của tất cả các món ăn được chế biến theo kiểu bọc một lớp bột mỏng ở bên ngoài, bên trong là nhân, bao gồm cả đồ mặn, đồ ngọt, đồ chiên hay đồ hấp. Đa dạng như vậy nhưng nguyên liệu chủ yếu của món này chỉ gồm một số thành phần chính như bột gạo, bột mì, các loại hải sản và các loại rau.

Bình luận

Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân full
Khi Anh Thích Em, Như Thấy Mùa Xuân - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24