NgonTinh24
Menu NgonTinh24

"Tần thiếu gia, mời dùng khuya."

Giọng nữ nhỏ nhẹ vang lên phía sau, gió đêm lùa vào phòng từ cửa sổ sát đất, bóng lưng u lãnh của người đàn ông được cô thu cả vào mắt.

Đồng hồ quả lắc cổ kính điểm một hồi chuông, tròn 11h không hơn, hôm nào cô cũng sẽ mang đồ ăn đêm lên cho người đàn ông kia. Và, hôm nào cũng vậy, đón đợi cô là những nỗi đau đớn từ thể xác lẫn tinh thần.

"Tiểu Nhu, lại đây."

Tần Ngạo không quay đầu, tay hắn kẹp một điếu thuốc cháy dở, đóm lửa đỏ lập lòe dưới ánh đèn mờ ảo, rèm cửa trắng ma mị phấp phới theo gió, khung cảnh có chút lạnh lẽo rợn người.

Người con gái được gọi danh "Tiểu Nhu" đặt khay đồ ăn lên bàn, tiến lại gần Tần Ngạo, y vươn tay kéo cô vào trong lòng, môi lạnh điên cuồng chiếm lấy cánh đào mọng đỏ kia, vừa thô bạo cắt mút, vừa ôn nhu xâm nhập. Cô đứng bất động cho y hôn, như một phản ứng quen thuộc đến châm chọc, đón nhận nụ hôn vừa kích tình vừa lạnh lẽo kia. Hơi thở Tần Ngạo dần trở nên nóng bỏng, hắn ôm lấy thân ảnh nhỏ bé đặt lên giường, bàn tay to vuốt ve gương mặt thập phần khả ái.

"Tiểu Nhu, anh yêu em. Đừng rời xa anh."

Hàm răng trắng đều đặn của Tần Ngạo đã in lên cổ cô, vết răng không sâu nhưng cũng đủ đau nhói, ở trên chiếc cổ cao trắng ngần như minh chứng rõ ràng của sự chiếm hữu cuồng nhiệt.

Bộ đồ người hầu trên người cô bị y kéo đến xộc xệch, tiếng vải bị xé rách vang lên sau đó.

"Tiểu Nhu, Tiểu Nhu."

Trầm ấm như thế, thâm tình như vậy, hai chữ "Tiểu Nhu" kia rơi vào tai cô vì sao lại trở thành niềm châm chọc đến khổ sở. Tần Ngạo hôn lên môi cô, lên mũi, lên mi mắt, lên cả vành tai mẫn cảm, tay y xoa nắn bầu ngực đầy đặn, trượt xuống chiếc bụng mềm mại, rồi rơi vào nơi cấm địa vạn phần xinh đẹp.

"Gọi tên anh, Tiểu Nhu."

"Tần thiếu gia."

Mọi hành động của Tần Ngạo sau một khắc liền trở nên cô đọng, y nhướn mày nhìn người con gái dưới thân, đối diện với ánh mắt màu xanh lục trong suốt, đáy mắt y bùng lên lửa giận.

"Cô không phải Tiểu Nhu của tôi? Mẹ kiếp..."

Vẻ ôn nhu mê đắm trên gương mặt đàn ông gợi cảm kia tan biến không còn dấu vết, cái nhìn của y trở nên cuồng luyến sắc bén, cổ họng cô bị y siết chặt, bả vai cũng bị bóp đến đau đớn. Cự vật ở hạ thân người đàn ông trỗi dậy cương cứng, chạm giữa hai bắp đùi thon nhỏ kia.

"Không phải người phụ nữ của tôi mà dám trèo lên giường tôi, đồ đĩ rẻ tiền."

Một lực vung ra liền có thể hất cả người cô văng xuống nền nhà, áo sơ mi màu xám trên người y không biết từ lúc nào bung hai cúc ngực, bộ dạng ẩn hiện trong ánh đèn cực kì cuồng dã.

Tần Ngạo bóp chặt cằm người con gái, cô không khóc, cũng không ủy khuất, riêng có đôi mắt lục mở to nhìn y vô cùng ám ảnh, như mũi tên xuyên qua cơ thể y không thương tiếng.

Choang.

Khay đồ ăn bị Tần Ngạo xô đổ trên nền, y túm lấy mớ tóc gợn sóng mềm mại của cô ấn xuống chỗ thức ăn vung vãi

"Ăn, ăn hết mau lên. Ăn như chó vậy."

Tóc bị y nắm chặt khiến đầu sau đau nhói, hai tay cô siết chặt chống trên nền gỗ cứng đờ, vẻ mặt ẩn nhẫn sự cam chịu.

"La Thư Anh, tại sao cô lại là chị em sinh đôi của Tiểu Nhu? Tại sao hả? Gương mặt này, thứ bẩn thỉu như cô xứng đáng có sao? Cô vì để đặt chân vào Tần gia liền có thể không từ thủ đoạn, thậm chí giết chết chị gái mình. Cô rốt cuộc là cái loại gì?"

Từng câu chữ cay độc phun ra ngoài, giọng điệu Tần Ngạo thập phần đay nghiến, hận không thể lập tức bóp chết người kia.

"Không phải em."

Bờ môi nhợt nhạt vô lực mấp máy, thứ âm thanh yếu ớt ấy bị tiếng roi da nuốt chửng, Tần Ngạo vung tay giáng xuống người cô từng lực mạnh. Sau lớp vải mỏng, cánh tay, lưng, đùi...hẳn đều đã chằng chịt những vết ngang dọc, vết mới chồng lên vết cũ, phá lệ tang thương.

"Tần thiếu gia, tha cho em..."

Cơn cuồng nộ che mất lí trí, cũng có thể ánh đèn duy nhất trên đỉnh đầu quá mức mờ lòa, y không phát hiện hai tay La Thư Anh gắt gao ôm lấy bụng mình. Từng đòn kia vung xuống đều muốn cô lập tức ngất lịm.

Không, cô không thể nhắm mắt, cô sợ nếu nhắm mắt lúc này, vĩnh viễn sẽ là không bao giờ mở ra nữa.

"Khốn kiếp."

Tần Ngạo ném sợi roi da trong tay, y túm lấy tóc La Thư Anh, lôi cô ném lên giường, thân thể đau đớn như không phải là của chính mình nữa, hai mắt cô đỏ lên một tầng kinh hãi. Hồi chuông đồng hồ như dội vào lòng người tan hoang, Tần Ngạo có chút sững lại ở cuối chân giường, y nheo đôi mắt của loài dã thú nhìn người trên giường đang vừa quỳ vừa van lạy

"Tần thiếu gia, tha cho em."

Nếu tiếp tục nữa, con cô sẽ chết mất, thực sự sẽ chế mất. Tần Ngạo chán ghét nhìn, đáy mắt y trong phút chốc trở nên hỗn loạn, không rõ là hận thù hay đau đớn, gằn giọng một tiếng:

"Cút"

Như chỉ chờ có vây, La Thư Anh vùng dậy khỏi giường, lại phát hiện đôi chân không thể đứng vững, cô mất đã ngã xuống nền. Không đi được, cô sẽ bò, chỉ cần nhanh chóng có thể ra khỏi đây.

Hàng lang tầng 6 không một bóng người, bởi cả tầng lầu này chỉ dành riêng cho mình Tần Ngạo, ai cũng không được phép đặt chân đến nếu y chưa đồng ý. Dưới nền, thân thể nhỏ bé như muốn lập tức tan loãng kia đang vừa bò vừa lết từng chút đầy khó nhọc, trên trán cô rịn đầy mồ hôi, gương mặt nhợt nhạt không còn khí sắc.

Đêm nào cũng bị hành hạ đến chết đi sống lại, với La Thư Anh có lẽ đã trở thành một luật định không thể chống đối. Dựa vào tường một chút, cô cố gắng giữ cho hơi thở bình ổn, tay xoa nhẹ lên bụng như trấn an hài tử nhỏ.

Tần Ngạo, y rõ ràng đối xử với cô như thế, vì sao cô một chút không thể hận? Không những không hận, mà còn yêu, yêu sâu sắc, yêu đau đớn, yêu mất hết lí trí lẫn linh hồn.

Có những khắc, cô thực sự muốn chất vấn bản thân mình "La Thư Anh, mày rốt cuộc là cái loại gì? Mày được thay chị gái làm dâu Tần gia thì sao chứ? Ban ngày làm một con ở, ban đêm làm dụng cụ cho người ta phát tiết, đánh đập. Ba chữ "Tần phu nhân" kia, cũng quá châm chọc rồi."

Lúc này, một giọt nước mắt mới lặng lẽ lăn dọc, giống như hạt pha lê xinh đẹp trong suốt bị thả rơi từ trên cao xuống, chạm nền, vỡ tan tành.

Trái tim cô, cơ thể cô, linh hồn cô, tất cả đã, đang, và sẽ còn vỡ tan ra như vậy, thêm nhiều lần nữa.


"La tiểu thư, cô ở nhà hình như không ăn uống đầy đủ, lại làm việc quá sức đúng không?"

Vị bác sĩ trung niên ngồi ở phía đối diện cô gái được gọi là La tiểu thư kia trầm trầm mở lời, trên tay ông còn cầm một tập giấy có lẽ là kết quả chuẩn đoán. La Thư Anh nhất thời không biết đáp lại ra sao, mi mắt cụp xuống, một tầng chua xót dâng lên mơ hồ.

"La tiểu thư, đứa bé được 4 tháng sao có thể nhỏ như vậy chứ? Cộng thêm thân thế cô vốn dĩ đã rất suy nhược, nếu tình trạng này không được cải thiện, e là..."

"Bác sĩ, e là...?"

"Đứa bé sinh ra chắc chắn sức đề kháng rất kém, còn nếu đứa bé không thể sinh ra an toàn..."

"Bác sĩ."

La Thư Anh che miệng giấu đi kinh hãi, bàn tay còn lại vô thức sờ lên cái bụng mới chỉ lấp ló của mình, tâm can quặn lại. Không phải cô cố tình không ăn uống đầy đủ, cũng không phải cô không muốn nghỉ ngơi, mà là tình cảnh đúng thật không có cách nào khác được.

"Bác sĩ, cảm ơn ông."

Cô rời khỏi bệnh viện, chiếc điện thoại trong túi vừa lúc đổ chuông, giọng nữ ở đầu dây vô cùng hoảng hốt.

"Tiểu Anh, cô làm ơn mau trở về, nếu không Tần thiếu gia sẽ không tha cho cô mất."

Lời nói vừa dứt, người ở phía bên kia chỉ còn nghe được những tiếng tút tút ngân dài vô vọng, La Thư Anh theo thói quen siết chặt gấu áo, vội vàng rảo bước trở về biệt thự Tần gia.

"Tiểu Anh, thiếu gia lại...năm nào cũng vậy...."

Thư phòng của Tần ngạo phút chốc trở thành một mảng hỗn độn, đồ đạc đều bị đập vỡ, quần áo trên người y có chút lộn xộn, cánh tay trái bị mảnh thủy tinh găm trúng rách một đường dài, dòng máu đỏ uốn lượn theo bắp tay rắn chắc chảy xuống, cực kì nhức mắt.

"Tần thiếu gia."

Ánh mắt sắc lạnh của Tần Ngạo phóng về phía La Thư Anh, cô khép mình đứng ở lối ra vào. Tần Ngạo không lên tiếng, nhưng cái nhìn bén nhọn của y khiến cô không có cách nào kháng cự, từng bước run rẩy tiến lại gần.

"Tiểu Bảo Bối, con nhất định phải kiên cường, được không? Hai mẹ con ta sẽ không sao đâu, tất cả sẽ nhanh qua thôi."

La Thư Anh thầm cầu nguyện trong lòng, cô hít một hơi sâu, Tần Ngạo đưa tay nắm lấy tóc cô đẩy một lực, thân thể nhỏ bé mất đà đập vào bờ tường thô cứng, trên đầu truyền xuống một trận choáng váng. La Thư Anh thế nhưng không phản ứng lại, như chỉ chờ cho những hành động cuồng nộ đến rồi qua mau.

"Đồ đê tiện. Khốn kiếp."

Tần Ngạo chửi thề một câu, bàn tay to của y siết lấy cằm La Thư Anh, đôi mắt y như hằn lên từng đường máu đỏ rực. Hai tay cô theo lý nên giữ lấy tay hắn, nhưng lúc này đang chăm chăm ôm lấy bụng mình.

"Tiểu bảo bối, con đừng sợ."

"La Thư Anh, cô nói đi, tại sao cô đối xử với tôi như vậy? Tại sao hả?"

Tần Ngạo vung mạnh cánh tay làm cô ngã về phía chân giường, mảnh vỡ dưới nền cứ vậy đâm vào lòng bàn tay đau nhói.

"Tần thiếu gia, tha cho em."

Cô càng cầu xin, hắn sẽ càng trở nên giận dữ, ngọn lửa kia như cơn lốc thô bạo muốn cuốn đi hết thảy, tàn phá tất cả.

"Tha cho cô? Đừng hòng."

Giọng điệu Tần Ngạo vô cùng châm biếm, tiếng vải bị xé rách, không có những cái hôn vụn vặn, không có dạo đầu, Tần Ngạo trực tiếp đem cự vật to lớn đâm mạnh vào nơi sâu thẳm nhất của La Thư Anh. Lần này cô vùng vẫy muốn thoát ra, con cô...

"Buông...."

Hơi thở La Thư Anh trở nên đứt quãng, người đàn ông ở trên thân một mực luân động điên cuồng, mỗi lần đều như muốn chạm vào tận cốt tủy. Thân dưới đau đớn cùng cực, cả cơ thể La Thư Anh từ nóng bừng rồi lại trở nên lạnh toát.

"Tần thiếu gia..."

Hai tay cô chống ở trước ngực y đẩy ra, nhưng sức một cô gái chưa đến 42kg như cô về cơ bản là không thể xoay chuyển cục diện. Điều cô sợ nhất cuối cùng cũng đang đến, từ đau đớn xuất hiện thành khoái cảm, La Thư Anh cắn môi đến bật máu, dư vị tanh nồng thấm lên vị giác nhắc cô kìm lại âm thanh rên rỉ nơi cổ họng. Cô vừa đau đớn, vừa nhục nhã, cảm thấy khinh bỉ chính bản thân mình.

"La Thư Anh, rên đi. Cô nên biết bản thân là loại đàn bà dâm đãng rẻ tiền đến mức nào."

Tần Ngạo kéo cô đến trước gương lớn, tấm gương phản chiếu hình ảnh thác loạn như mũi dao găm thẳng vào tim cô, không để cô giữ lấy chút tự tôn cuối cùng cho riêng mình. Tần Ngạo ở phía sau tiến vào, âm thanh dục vọng nhớp nháp vang lên khắp căn phòng hỗn độn. Nhưng đến khi gần chạm đỉnh điểm, y lập tức rút lui ra ngoài, đem La Thư Anh ném lên giường.

"Cô muốn cùng tôi đạt khoái cảm? Nghĩ cũng đừng nên nghĩ"

Nụ cười y quỷ dị vô cùng, lấy trong ngăn kéo ra một ống tiêm nhỏ, bên trong chứa sẵn dung dịch, chỉ cần mở đầu rồi tìm đến mạch ở cánh tay La Thư Anh tiêm vào. Dung dịch theo máu chảy vào người cô, tan loãng nhanh chóng.

"Tôi thật muốn xem thử, bộ dạng không được thỏa mãn của cô sẽ như thế nào?"

Tần Ngạo tháo cà vạt trói hai tay cô lên đỉnh đầu, cố định với đầu giường, sau đó hắn đứng lên, đi tới chỗ bàn làm việc, cầm đến một chiếc máy ảnh bấm liên tục. Dung dịch kia nhanh chóng phát huy tác dụng, cả người cô nóng bừng lên, bứt dứt như có hàng trăm con kiến nhỏ đang chạy loạn. Gò má ửng hồng dụ hoặc, hai mắt mông lung như bị phủ sương mù.

La Thư Anh chỉ biết nghiến răng, răng cô hình như đã cắn sắp nát môi cô rồi, vị máu trong miệng ngày càng nồng đậm, bởi đó là cách duy nhất cô có thể vớt lại chút lí trí cuối cùng.

"Thật dâm đãng."

Tất cả những điều ấy hình như không thể thỏa mãn y, Tần Ngạo nhặt lên chiếc điện thoại không biết bị y ném vào xó lúc nào, bấm một hàng số. Cuộc nói chuyện vô cùng ngắn gọn, xong xuôi y tiến lại vỗ lên mặt La Thư Anh.

"Tôi gọi vài người đến cùng cô chơi đùa, có thích không?"

La Thư Anh mở lớn đôi mắt, lòng cô như bị xé toác làm hai mảnh. Cô đã từng nghĩ ra hàng trăm cách Tần Ngạo dùng để hành hạ mình, thế nhưng chưa bao giờ có thể nghĩ, y cư nhiên muốn cho người cưỡng hiếp cô.

"Tần thiếu gia, em là con dâu được cưới hỏi đàng hoàng vào Tần gia, ngài không thể."

Tần Ngạo nhếch môi cười lạnh, không quan tâm lời cô nói, hắn thong thả bước vào nhà tắm, tiếng nước chảy vọng ra một lúc rồi dừng lại. Y thay bộ đồ mới, đứng trước gương thắt lên một chiếc cà vạt xám nhạt, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, một cái liếc mắt cũng không lưu lại.

Bình luận

Đánh giá

4.3 sao (3 lượt)
Tìm kiếm
Hôn Nhân Tàn Khốc
Hôn Nhân Tàn Khốc - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24