NgonTinh24
Menu NgonTinh24

“ Grừm... grừm...” Tiếng điện thoại đặt ở đầu giường run lên bần bật.

Giật mình tỉnh giấc, bàn tay to lớn của người đàn ông sờ soạng lung tung cuối cùng cũng bắt được nó, nhấn nút nghe, giọng nói khàn khàn ngáy ngủ cất lên. “ Alo, ai đó? Có chuyện gì không?” Âm thanh được anh ta giảm thành rất nhỏ, ánh mắt người đàn ông nhìn xuống cô vợ nhỏ của mình, thấy cô ấy chỉ khịt khịt mũi vài cái rồi cọ cọ vào lòng mình một chút lại yên ắng, mới dời tầm mắt về phía đồng hồ, giờ này đã 10h hơn ai lại quấy rầy giấc ngủ của mình và vợ yêu như vậy. Đúng là đáng hận quá mà. Nhưng nhìn số điện thoại, thì ra là thủ lĩnh Ám vệ nhân gọi đến, nên anh ta phải tự thu dọn cơ bực tức trong lòng mình, thái độ hòa nhã.

Bên kia, Lôi đã gấp rút lắm rồi, ngày hôm qua sau khi trãi qua chuyện đó cùng với Mị, thì anh ngủ mê man cho đến 9h mới mơ màng thức dậy, trong đầu ong ong, hình như có bị dùng thuốc ngủ qua, nhìn bãi chiến trường xung quanh, quần áo ngổn ngang như ngày hôm qua, xung quanh đầy dấu vết hoan ái nhưng không thấy cô đâu, lòng anh đã nóng như lửa đốt, chuyện xảy ra ngày hôm qua dường như khẳng định lại mối nghi vấn trong đầu anh, anh yêu cô rồi.

Trước khi lên đỉnh trong cơn kích tình hoang bạo đó, anh đã nói ra lời yêu cô, rất yêu cô, rồi sau đó tất cả lại chìm vào trong từng đợt sóng triều rả rích. Không ngờ là tỉnh dậy cô liền như vậy rời đi, chỉ để lại duy nhất một mảnh giấy. “ Em làm nhiệm vụ xong, sẽ trở về sớm thôi.” Lại đi làm nhiệm vụ, chưa bao giờ anh cảm thấy chán ghét mệnh lệnh đó như vậy. Nếu không có nó và cô không cần phải biến mất khỏi mắt anh, cũng không phải tùy tiện dùng thân thể đi dụ dỗ... cô lại!!!

“ Mộ Lăng, TIỂU MỊ Ở ĐÂU?” Anh nói cơ hồ là quát với người đàn ông tên Mộ Lăng kia. Mỗi lần có nhiệm cơ hồ mọi sắp xếp từ địa điểm cho đến trang bị đi kèm rồi thực hiện từng bước như thế nào, làm hết mọi thứ ra sao, đều được bảo mật hoàn toàn cho đến ngay cả người trong cùng một tổ chức cũng không được tùy ý tiết lộ, mà người đứng đằng sau chịu trách nhiệm lựa chọn trang bị và địa điểm thi hành nhiệm vụ là Mộ Lăng. Hiện tại người biết cô ở đâu chỉ có thể là anh ta mà thôi, cho nên muốn tìm tung tích của cô thì phải tìm anh ta.

Ngoáy ngoáy lỗ tai bị tổn thương, khóe môi đào hoa của Mộ Lăng khẽ nhếch lên, cười đến vô cùng bỉ ổi, gian trá :D2 :D2 “ Cậu tìm cô ấy làm gì? Cậu cũng biết quy tắc mà.” Quy tắc chính là không tiết lộ, ngay cả người đó là thủ lĩnh Ám Vệ Nhân hay không. Suy cho cùng cũng chỉ để phòng ngừa nội gián, mà anh ta trên cơ bản chắn anh không phải là hạng người như vậy, máu xấu nổi lên, muốn chọc anh một chút hiếm khi thấy Lôi tức giận như vậy, anh ta cảm thấy vô cùng có thành tựu.

“ CHẾT TIỆT!!! ANH CÓ NÓI KHÔNG!” Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy cái bản tính dông dài chọc người đó của anh ta lại khó chịu như vậy.

“ Được rồi được rồi, không chọc cậu nữa. Quán bar Hạo Đình phòng số 049.” Nói xong anh ta còn chưa kịp xuất thêm vài lời châm chọc, nữa thì đã nghe thấy tiếng ngắt máy truyền đến từ đầu dây bên kia, nụ cười trên môi anh ta càng sâu.

Cô vợ nhỏ nằm bên cạnh bị to tiếng truyền từ điện thoại làm cho tỉnh giấc, xoa xoa cặp mắt mơ hồ, ngẩn mặt lên nhìn anh ta dịu dàng hỏi. “ Ông xã, chuyện gì vậy?”

Khóe mắt liếc liếc cánh tay tay thon dài vô ý tứ của cô ấy làm cho góc chăn nhếch lên, đôi gò bồng đảo xinh đẹp vừa lộ ra, vừa dán lên người anh ta, bên dưới lại có phản ứng, cười cười ôm lấy vợ mình, nhỏ giọng nói. “ Kế hoạch sắp thành công rồi. Thôi chúng ta 'ngủ' đi vợ yêu.”

----

Đến lúc anh đến quán bar Hào Đình kia đã là 10h, nơi này là một trong những sản nghiệp mà Hắc Long bang sở hữu, anh cũng từng đến đây mấy lần, cũng nhớ được bày bố phòng ốc bên trong, theo đường cửa sau, vòng ra phía trước là tới khu phòng riêng biệt dành cho từng cặp đôi, bước chân rảo bước đến phòng số 049, một cước đá văng cửa phòng, “ ẦM!!!” Đập vào mắt anh là một gã đàn ông đang ép Mị nằm lên giường vừa đặt môi mình lên môi cô hôn lấy hôn để, mà cô giống như một người say rượu chống cự trong vô lực.

Chưa kịp để hắn ta phản ứng với việc xuất hiện đột ngột của mình, anh đã đá văng người đàn ông đang làm chuyện xấu xa với cô vào góc tường, rồi kéo cô vào lòng, mạnh tay chùi lên đôi môi vừa bị hắn ta hôn của cô, ánh mắt tóe ra lửa nhìn chầm chầm gã đàn ông kia, như muốn trên người hắn ta bổ ra vài đường. Trừng mắt nhìn hắn ta, anh lại hùng hổ quá lên với cô. “ EM HAY LẮM!!!” Động tác trên môi cô cũng dùng nhiều sức.

“ Đau...~~~” Cô đáng thương nhìn anh, bản thân say khướt nhìn anh, chớp chớp mắt. “ Lôi?” Là anh, sao anh lại ở đây? Chỉ thấy động tác trên tay anh nhẹ nhàng một chút.

Còn gã đàn ông trong góc kia cũng cảm thấy đang điên lên. Mẹ nó!!! Đồ ăn tới miệng rồi mà còn bị người ta giật đi, trước giờ trong từ điển của hắn ta chưa có hai chữ từ bỏ, nhất là loại cực phẩm như thế này. Lau lau vết máu trên khóe miệng, dằn xuống đau đớn trên người, nụ cười trên môi hắn ta trở nên lạnh lùng, đứng phắt dậy, bước về phía hai người họ chắn trước mặt, hùng hổ nói với anh. “ Anh là ai? Sao lại xen vào chuyện của tôi!!!” Bàn tay giơ ra toan nắm lấy cánh tay của Mị, thì bị anh đánh úp một cái.

“ Cô ấy là người phụ nữ tôi!!!” So lạnh lùng, so khí thế Lôi tất nhiên hơn hắn ta một bậc. Ánh mắt sắt lẹm như là lưỡi dao lia qua người hắn ta, khiến toàn thân người đàn ông đều lạnh lẽo cả đi.

Nhưng càng như vậy, càng làm tăng sự khấn khích của hắn ta, thấy anh bảo hộ cô trong ngực, khóe môi ngạo nghễ của hắn ta chậm rãi tuôn ra những lời bẩn thỉu. “ Người phụ nữ của anh sao? Bên ngoài cô ta đã bị một đám đàn ông ấn lên quầy bar, từng người từng người cưỡng đoạt rồi, anh không thấy cảnh tượng một đám đàn ông cưỡi lên người cô ta...” Lời nói còn chưa hết đã bị anh đấm một quyền vào mặt, thân thể của hắn ta ngã về sau, khóe môi anh ta lại nở nụ cười.

“ CÂM MIỆNG!!!” Nếu không phải có Mị trong ngực, anh thật muốn một phát đánh chết tên đàn ông khốn kiếp này, bước chân vừa sải đi, hắn ta lại bám dai như đỉa chặn đường.

Xoa xoa bên gò má tím lịm, gương mặt méo mó vì tức giận, nhưng hắn ta cười đến vô cùng biến thái, miệng tiếp tục những lời ô nhục ban nãy. “... cô ta vừa hưng phấn vừa rên rỉ... tiếng rên thật là mất hồn... còn chủ động hiến dâng cơ thể...” Hắn ta ngập ngừng rồi cười lớn. “... Nghe như Mị Sát...!!!” Lời này nửa thật nửa giả, nhưng nghe sao lại giống như mọi việc diễn ra như vậy, phụ nữ vừa xinh đẹp lại lẳng lơ phóng túng có tiếng lại không tới mấy người.

Bước chân khựng lại nhưng vẫn bước tiếp, tên đàn ông kia cũng thôi cản đường, chỉ là khi bước chân anh đã đi đến cửa, thì phía sau, hắn ta rút súng cười lạnh, cướp đồ ăn trên miệng hắn ta, đánh hắn ta, còn muốn trước mặt hắn ta rời đi? Như vậy không phải là làm hổ danh tiếng số 16 của hắn ta sao? Hắn ta nhất định không để anh còn sống để đi ra, nòng súng nhắm ngay gáy anh mà lên chốt.

“ Phập!!!” Một viên đạn gâm vào lưng, xuyên qua lớp thịt, bay ra khỏi lồng ngực, âm thanh trầm đục, đã có bộ phận giảm thanh nên hầu như không phát ra bất kì âm thanh nào khác ngoài sự cọ xát bên trong lớp thịt, máu tươi loang đầm đìa trên ngực, bước chân hắn ta quỵ xuống cũng là lúc bóng dáng Lôi và Mị mất hút sau bức tường. Đầu ngoảnh lại kinh ngạc nhìn người đàn ông nhảy xuống từ một cái hộc nhỏ trên trần nhà.

Tiểu Thường cười lạnh, bắn thêm vài phát lên người hắn ta rồi nhanh chóng thu dọn tàn cuộc.

Nhiệm vụ: Xóa sổ số 16 - Hoàn Thành.

Bên ngoài, đã có chiếc xe của anh đậu ở đó sẵn, ấn cô vào ghế phụ, thắt dây an toàn cho cả hai, thì chiếc xe rồ máy rồi chạy vút đi, trong lòng anh đang rất giận, rất rất giận, ham muốn chiếm hữu mãnh liệt gào thét trong lòng anh, từng lời từng chữ của số 16 cứ văng vẳng trong tai anh, khiến anh muốn nổ tung. Ánh mắt anh nhìn về phía cô, thấy cô thất thần nhìn ra ngoài cửa xe, trên người cô nồng nặc mùi rượu trộn lẫn với mùi hương tạp nham nơi u uất của quán bar đèn mờ, mắt cô khép hờ mơ màng, lầm bầm một vài lời mà anh chẳng nghe rõ.

Giống như cảm nhận được ánh mắt anh nhìn sang, cô cũng nhìn lại anh, nới lỏng một khuy áo làm lộ da thịt hồng hào trắng nộn, đôi mắt trống rỗng không tiêu cự, rồi say xỉn tự cười tự nói.

“ Ông ta là Lôi... hức...”

“ Anh ta là Lôi...”

“ Cậu ta là Lôi...”

“ Ai cũng là Lôi... hức hức...”

Trong giọng nói mang theo ủy khuất không nói thành lời. Khiến cho cơn tức giận của anh dần dần hóa thành hư không rồi trở thành đau xót...

Gương mặt cô xịu xuống, cánh tay buông thỏng, giọng nói của cô nhỏ rồi im lìm đi chỉ còn lại một bầu không khí im ắng, mái đầu dựa vào kính xe, mắt khép lại, nơi mí mắt từng giọt, từng giọt nước mắt chậm chạp lăn lăn trên gương mặt cô, lướt qua gò má hồng hào, xuống cằm, rơi xuống người cô. Cho đến khi men rượu thực sự làm cho cô thiếp đi, thì cũng là lúc chiếc xe dừng ngay bên dưới căn chung cư của cô.

Đêm đó, anh ngủ cùng cô trên chiếc giường đêm nọ, ôm cô chặt vào lòng, những khi cô mê mang và hoảng loạn trong giấc ngủ, anh lại nhỏ giọng an ủi, ngón tay thon dài có một vài vết chai lại nhu nhu đôi hàng chân mày nhíu chặt của cô. Cả hai đều an tĩnh ngủ và có những giấc mơ đẹp.

Nhưng sáng hôm sau mở mắt ra, không phải đón chào ánh bình minh, không phải là một khởi đầu mới cho họ mà là hung tin.

“ Lôi ca? Anh đang ở đâu? Nếu tìm được một địa điểm an toàn thì cứ ẩn nấp ở đó đi. Không biết Hà Tiêu ông ta tìm đâu ra bằng chứng cáo buộc anh có nhúng tay vào cuộc thảm sát ở Tề gia, bây giờ Hoắc đại đang rất tức giận, đám người ông ta đang lùng sục anh. Còn có, dường như ông ta còn cố tình để lộ thông tin của Mị tỷ với nhóm người của lão D, cho nên nói với cô ấy cũng mau trốn đi.” Bên kia giọng nói của Tiểu Thường gấp gáp, còn rất nhỏ, giống như không muốn để ai phát hiện bản thân lén liên lạc với anh, nói xong cũng ngay lập tức cúp máy để phòng hờ sơ hở.

Hôm qua anh ta sao khi hoàn giao nhiệm vụ đã hoàn thành thì đột nhiên nghe được đội phó nhóm Ám vệ nhân chạy đến thông tin chuyện này, bây giờ người trong toàn bang đang chia nhau tìm người rồi, sợ là không sớm thì muộn sẽ tìm ra hai người bọn họ, chỉ mong Hoắc đại bớt giận tìm hiểu rõ chuyện này.

---

Khoảng thời gian kế tiếp dường như Lôi và Mị không hề bước chân khỏi căn hộ, tất cả mọi thứ từ thức ăn đến đồ dùng sinh hoạt đều gián tiếp thông qua nhân viên giao hàng đưa đến tay mình. Nhưng không ngờ là đám người của Hà Tiêu vẫn tìm thấy bọn họ. Đó là chuyện của ba mươi ngày sau.

Hôm đó, Lôi và Mị đang cùng ăn sáng thì bất ngờ, đương lúc ăn, Mị đột nhiên cảm thấy không ổn trong miệng, liền chạy vội vào nhà vệ sinh. Lôi ở ngoài, vừa ăn vừa nhíu mày nhìn phản ứng kì quái của cô, thì điện thoại trên bàn run lên, tin nhắn từ một dãy số lạ. “ Lôi, chúng tôi đã tìm được anh. Nếu anh không xuất hiện, chúng tôi không dám bảo đảm sẽ không làm gì Mị.” Kèm theo chính là địa chỉ nơi ở của bọn họ hiện nay.

Ngay sau đó, anh liền thông báo với đám người Tiểu Thường, bản thân chỉ để lại duy nhất một lời nhắn trên bàn thông báo vs Mị và nói cô chuẩn bị đào tẩu, sẽ có người yểm trợ. Đám người Tiểu Thường cũng bị Vũ Kiệt theo dõi gắt gao, tìm được chút sơ hở liền đến địa điểm của Mị, ba người vừa rời khỏi căn chung cư thì đám người kia đuổi đến liền chạy vòng vèo một lúc thì rẽ vào con đường rừng kia. Chuyện sau đó ai cũng đã rõ. ( Tác giả: Thói quen của tác giả là lướt nhanh những đoạn không có tình cảm. Thông cảm. )

Còn Lôi, sau khi cùng Mị tách ra thì liền đi đến tổng cục Hắc Long Bang, trước khi anh đi vào trong thì vô tình bắt gặp Hà Tiêu, ông ta cười đến vô cùng gian ác, lúc bóng dáng hai người họ đi qua nhau, ông ta có nói với anh mấy lời, đại loại như đã bắt được Mị và khuyên anh nên thừa nhận việc làm mà bản thân bị gán ghép của mình.

Sau đó, trước mặt Hoắc đại, anh tin tưởng khả năng của nhóm Tiểu Thường, chỉ cần kéo dài đủ thời gian Hoắc đại sẽ tìm ra được bằng chứng sai trái của chuyện này. Chịu một chút đau đớn da thịt, Hoắc đại tất nhiên không thực sự sẽ đem anh xử lí theo quy định Hắc Long bang, mà sai người đem anh vào ngục tối. Đêm đó nhóm người Hà Tiêu lại lẻn vào ý định thủ tiêu anh, nhưng việc Mị thông báo vs Hoắc thiếu thành công đã giành được sự đồng ý của cậu nên anh được cứu thoát ra trước đó.

---

Trước cửa phòng bệnh, Lôi vừa nghe bác sĩ phụ tá của Tề Tiên sinh thông báo sơ qua về bệnh trạng của Mị, mày hơi nhíu lại, trong lòng lại tràn ngập áy náy, đúng lúc đó, Mộ Lăng vừa lúc đi về phía anh, nhìn lướt qua cánh cửa phòng của Mị, trong lòng đang cười như hoa nở mùa xuân, nhưng vẻ mặt bên ngoài vẫn tràn đầy ngưng trọng. “ Tiểu Mị cô ấy sao rồi?” ( mặt nghiêm túc )

“ Em ấy qua cơn nguy hiểm rồi.” Lôi cẩn trọng nói, đều là do anh chủ quan, không ngờ đám người đó đuổi cùng giết tuyệt như vậy. “ Có chuyện này, tôi không có nhiều kinh nghiệm với phụ nữ lắm. Anh có biết khi cùng phụ nữ mà có máu có nguy hiểm gì không?” Giọng nói đè thấp để không khiến người đang nằm trong phòng bệnh không bị giật mình.

Có máu sao? Mộ Lăng sờ cằm, giọng nói trở nên vô cùng nhỏ. “ Chẳng lẽ cậu quan hệ vs xử nữ? Có phải giống như xuyên qua cái gì không?” Giống như đột nhiên phát hiện ra điều gì đó mới mẻ, âm thanh bất thình lình xướng cao lên. “ Này này... Lôi cậu không phải là có phụ nữ đấy chứ, tôi còn tưởng cậu theo xu hướng của thời đại khi mà dân số càng lúc càng mất cân bằng giới tính...” ( Bắt đầu luyên thuyên )

Không rỗi nghe anh ta dông dài, anh đã mở cửa bước vào phòng xem Mị thế nào rồi. Vào đến thì mới thấy cô đã thức, trên mi mắt còn long lanh lệ, bước vào ấn tay lau giọt nước mắt trên mặt cô. Mới nghe cô thều thào và lạnh nhạt hỏi. “ Đây là đâu?” Ánh mắt cô nhìn xung quanh, ban đầu là mờ nhạt dần dần rõ ràng, rồi vô tình nhìn thấy chữ phụ sản ngược đặt bên ngoài căn phòng? Chẳng lẽ cô có...

“ Tiểu Mị, chúng ta từng có một đứa con.” Anh vuốt ve gương mặt cô nói. Vì cứu anh mà cô hi sinh đứa con của bọn họ, hi sinh bản thân, anh vốn không xứng để cô làm điều đó.

Nghe vậy, cô nhịn không được nấc lên, đoạn đối thoại bên ngoài cô đều đã nghe hết, thì ra bấy lâu nay anh lạnh nhạt với cô là vì trong lòng anh có người phụ nữ khác, còn hại cô yêu anh bao lâu nay, dụng mọi tâm sức để dụ dỗ anh. Dụ dỗ thành công thì sao? Cũng không thể có lần thứ hai. “ Ai nói đó là con của anh? Hôm đó cùng nhiều đàn ông như vậy, anh cũng chỉ... ưm.” Trong suy nghĩ của anh cô cùng nhiều đàn ông như vậy, nhưng lời nói ra lại không thành đã bị anh ấn môi lên chặn lại.

Đầu lưỡi chu du cưỡng đoạt hết không khí, bá đạo mà cường hãn, cùng chiếc lưỡi đi hương bên trong vui đùa phấn khích, đến khi mặt cô đỏ bừng anh mới buông tha.

“ Long, anh đó đang làm gì chị xinh đẹp vậy?” Giọng nói ngây thơ non nớt cất lên, khiến cho nhiệt lửa trở thành lúng túng.

“ Khụ khụ...” Thiếu niên ho khan. Không biết nên trả lời như thế nào.

Bình luận

Đánh giá

5.0 sao (22 lượt)
Tìm kiếm
Em Là Độc DượcEm Là Độc Dược - Chương 09
Em Là Độc Dược - Chương 11
Lên đầu trang NgonTinh24