NgonTinh24
Menu NgonTinh24

Ngoại Truyện: Bảo Bảo. (2)

“Tiểu Dục, sao em lại bắt nạt mẹ anh!” hai cậu nhóc nhà họ Đới cắn que kẹo tới đây trả thù. “Lần trước, khi nói chuyện với em, mẹ cũng khóc!”

“Là vì em rất thông minh chứ sao.” Tư Không Dục nhún vai. “Nhìn dáng vẻ của mấy người, suốt ngày chỉ biết ăn thôi.”

“bọn anh còn gầy hơn em được không? Em mới là cả ngày chỉ biết ăn.” Đới Nhị Bàn giận dữ nói.

“Học qua phép nhân chưa? Ba gầy gò con mập mạp.” Tư Không Dục bẻ ngón tay. “Đây là vấn đề của ba mẹ em, không quan hệ đến em.”

Hai đứa nhỏ nhà họ Đới tức giận, mắt trợn trắng. “Sao em có thể như vậy, miệng không tha người nào! Bọn anh lớn hơn em! Phải biết kính già yêu trẻ chứ!”

“Thù ra hai người đã già rồi!” Tư Không Dục lắc đầu, còn đáp trả. “Thật là năm tháng không tha người nào.”

“Bọn anh lớn hơn em, em chỉ là một đứa trẻ chưa mọc đủ lông đủ cánh!” Đới Nhị bàn tức giận nói.

“Sao anh biết em chưa đủ lông đủ cánh?” Tư Không Dục ngạc nhiên. “Trời ạ! Đới Nhị Bàn, anh nhìn lén em tắm!”

Mặt của hai đứa nhóc nhà họ Đới tối sầm.

Thành công đánh bại bốn người nhà họ Đới, Tư Không Dục oai phong lẫm liệt đi về phía cặp vợ chồng Kha Ấn Thích và Trần Hàm Tâm.

“Dì Tâm Tâm.” Tư Không Dục nở nụ cười. “Ba mẹ nói dì và chú Ấn Thích đều rất thông minh, vậy dì Tâm Tâm thông minh hơn hay chú Ấn Thích thông minh hơn?”

Từ nhỏ, Trần Hàm Tâm đã ghét nhất việc bị người khác lấy ra so với Kha Ân Thích, ngay cả khi đã kết hôn và có con, cô vẫn không nhịn được.

“Kha Ân Thích, anh nói xem.” Trần Hàm Tâm nghiêng đầu, giống như đang thị uy nhìn chồng mình.

“Tiểu Mập Mạp.” Kha Ấn Thích đặt tờ báo xuống, thản nhiên mở miệng. “Con biết môn toán không?”

“Biết!” Tư Không Dục giơ tay.

“Từ nhỏ đến lớn, chú Ấn Thích của con luôn được 100 điểm môn đó, dì tâm Tâm luôn chỉ được 99 điểm.” Kha Ấn Thích từ tốn nói.

Tư Không Dục phản ứng cực nhanh. “100 lớn hơn 99, chú Ấn Thích học giỏi hơn!”

“Ngoan.” Kha Ấn Thích sờ đầu cậu.

“Tói nay anh ngủ ở phòng vệ sinh!” Trần Hàm Tâm trừng mắt với chồng mình. “Ngủ trong bồn tắm.

“Dì Tâm Tâm, bồn tắm cứng quá…” Tư Không Dục rất hiểu chuyện lắc đầu, vẻ mặt sầu lo. “Sẽ ngủ không được thoải mái.”

“Không sao.” Kha Ấn Thích ôm bà xã mình, nói với Tiểu Mập Mạp. “Dì Tâm Tâm thích ngủ bồn tắm, chú sẽ ngủ cùng dì ấy, ngủ cũng không cảm thấy cứng.”

“Kha Ấn Thích.” Tư Không cảnh ra khỏi phòng bếp, đặt bánh ngọt lên bàn, liếc bạn tốt một cái. “Đừng dạy hư con mình.”

“Con trai cậu có lúc nào tốt sao?” Kha Ấn Thích thẩn nhiên phản bác.

“Ba, ba!” Từ nhỏ, Tư Không Dục chỉ thích, chỉ hâm mộ ba mình, lập tức vội vàng tiến lên ôm lấy Tư Không Cảnh, tay hình chữ V. “Con khiến mọi người không còn lới nào để nói!”

Tư Không Cảnh dắt tay con trai mình vào phỏng bếp. “Rất tốt.”

Tư Không Dục ngẩng đầu ưỡn ngực. “Ba có thể thưởng cho con bánh kem lớn đó không? Cộng thêm bốn cốc kem và năm cái bánh trứng!”

“Có thể.” Tư Không Cảnh gật đầu. “Biểu hiện của Tiểu Dục rất tốt, ba nói lời sẽ giữ lời.”

Hai nhóc nhà họ Đới vất vả lắm mới hồi phục lại tinh thần, nghe xong hai cậu nhóc nhìn lẫn nhau, cuối cùng họ cũng hiểu tại sao Tiểu Dục lớn lên lại mập như vậy rồi…

Hai cha con phúc hắc thật đáng sợ, thật quá đáng sợ!

**

Buổi tiệc kết thúc, Tư Không Dục tự mình tắm xong, đánh răng, sau đó mặc áo ngủ đi thẳng đến phòng ngủ chính.

Phong hạ đưa thảm từ ngoài ban công đi vào, Tư Không Dục nhảy lên, kỳ quái hỏi. “Mẹ, tại sao lại muốn giặt thảm? Làm dơ sao?”

Cô bị con trai hỏi vậy, mặt đỏ lên.

Thật ra tối hôm qua người nào đó hăng hái, nhất định muốn kéo cô đến chỗ khác ‘ngủ’, đến bây giờ eo cô còn rất đau, nếu không ai lại muốn đi giặt cái chăn này đây…

Cô ho khan, chuyển sang đề tài khác. “Sao con lại không đi ngủ?”

“Con phải chờ ba, kể chuyện cổ tích cho con.” Tư Không Dục tuyên bố chuyện phải làm.

“Tư Không Dục, con đã bảy tuổi rồi, còn ở vườn trẻ sao? Mỗi đêm, vào buổi tối đều muốn ba kể chuyện cổ tích?” Cô đặt chăn xuống. “Con như một cô gái nhỏ, luôn dính lấy ba, không xấu hổ sao?”

Tư Không Dục làm mặt quỷ. “Mẹ ghen! Mẹ là quỷ nhỏ hay ghen! Mẹ muốn độc chiếm ba! Mẹ giành ba với con trai của mình! Mẹ xấu hổ a a a a ~\\(≧▽≦)/~” (Cái này của tác giả, not me >.<)

Phong Hạ bị cậu làm cho nổi giận, làm bộ nắm lấy cái mông cậu. “Thằng nhóc thối, đừng chạy!”

“Quân tử động khẩu không động thủ! Mẹ là tiểu nhân!” Tư Không Dục liều mạng chạy ra ngoài, vừa tiếp tục trêu chọc cô.

Tư Không Cảnh tắm xong, mới chạy tới ngăn cản hai mẹ con, một tay anh ôm lấy con trai, bất đắc dĩ cười nói. “Được rồi, vào phòng ngủ, ba lập tức tới ngay.”

Tư Không Dục lắc lắc cái mông với mẹ mình, chạy như một làn khói.

“Tư Không Cảnh, anh lại nuông chiều nó!” Cô nhìn anh, nêu ra từng ví dụ. “Anh xem, từ nhỏ, anh đã cho nó ăn đồ lung tung, không khống chế chế độ ăn uống của nó, còn nữa, nó còn là người thích chỉnh người khác như vậy, bắt nạt người khác, trong đầu toàn là ý nghĩ quỷ quái, hôm nay hai anh em Đới Tiểu Bàn suýt bị nó làm cho tức chết! Anh…”

Cô còn chưa nói xong, anh đã đi qua ôm lấy cô, cúi đầu hôn lên môi cô.

Mùi hương thơm ngát của phái nam sau khi tắm khiến gương mặt cô lập tức đỏ lên, lúc này anh nhẹ buông cô ra, ở bên môi cô, nhỏ giọng nói. “Bà xã.”

Cô tự nhận mình không có tiền đồ, lập tức không lên tiếng.

“Thực ra thì, đứa bé chỉ cần bản chất tốt, đều có thể cho nó vui vẻ lớn lên.”

Anh ôm hông cô, từ từ nói. “Trí tưởng tượng của nó, không nên khống chế suy nghĩ của nó, sau này nó lớn lên, anh cũng sẽ không can thiệp vào những chuyện nó muốn làm.”

“Huống hồ, bây giờ nó còn nhỏ, cần dinh dưỡng, vấn đề mập hay gầy cũng giống như vậy, chờ đến sau này, nó tự nhiên sẽ muốn thân hình của mình trở nên cân xứng, chỉ biết nói hay mắng cũng không có ích lợi gì.” Anh hôn trán cô. “Em yên tâm, lớn lên nó sẽ tốt hơn bất kì ai.”

Cô bị giọng nói dịu dàng của anh dụ dỗ, không còn lời nào để nói, lắc đầu. “Cái thằng nhóc xấu bụng đó, thật ra thì đều do di truyền từ anh…”

Mỗi lần làm gì sai, Tư Không Dục luôn có cách khiến cô đang giận cũng phải nở nụ cười, giống như nó, mỗi đạo lý do nó nói mới là đúng.

Cô híp híp mắt, cười ngọt ngào.

“Hạ Hạ.” Anh đột nhiên siết chặt cánh tay cô, ôm cô chặt hơn. “Cảm ơn.”

Cô nhất thời vẫn chưa hiểu rõ tại sao anh lại cảm ơn cô, nhưng vẫn tự động vòng tay ôm chặt hông anh, khẽ mỉm cười, tựa vào lồng ngực anh.

Cảm ơn em đã nguyện ý gả cho anh.

Cảm ơn em nguyện ý trở thành vợ anh, không oán không hối, nắm tay anh đi đến lúc già.

Cảm ơn em đã nguyện ý vào bảy năm trước, khổ cực sinh ra con trai của chúng ta, để chúng ta cùng nhau nuôi dưỡng nó thành người.

Cũng cảm ơn em, đã cho anh một bến đỗ cuộc đời ấm áp, hoàn chính.

--- HOÀN ---


Có thể bạn quan tâm:



Bình luận

Đánh giá

4.3 sao (4 lượt)
Tìm kiếm
Đã Lâu Không GặpĐã Lâu Không Gặp - Chương 68
Lên đầu trang NgonTinh24