NgonTinh24
Menu NgonTinh24
  1. Trang chủ
  2. Truyện
  3. Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
  4. Chương 01

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc - Chương 01

Thật xin lỗi, nhường cái, nhường cái. . . . . ." Đoan Mộc Mộc ôm bụng, gạt đám đông chạy nhanh như phi nước đại, giờ phút này cô bụng đau dữ dội, mong muốn đi vào nhà vệ sinh, nhất định do thức ăn trên máy bay có vấn đề, để cô giải quyết chuyện cấp bách của mình xong, không đi khiếu nại bọn họ mới lạ đấy?

Giận dữ chạy một mạch tới phòng vệ sinh, nhưng không ngờ cuộc sống quẫn bách của Đoan Mộc Mộc từ đó bắt đầu mở màn.

"Oa ——" Thật là thoải mái, khi Đoan Mộc Mộc giải quyết xong vấn đề cá nhân, không nhịn được thở dài một hơi, nhưng cô còn chưa kịp xối nước bồn cầu, liền nghe phía ngoài cửa “phịch” một tiếng, tiếp theo là âm thanh của một người đàn ông vang lên, cô nhất thời kinh hãi che miệng.

Trời ạ! Cô sẽ không nhất thời quá mắc đại tiện mà chạy vào nhà vệ sinh nam chứ?

"Thần, em nhớ anh muốn chết. . . . . ." Ngay sau đó là giọng của một người phụ nữ vang lên, sau đó nữa lại là tiếng quần áo bị xé rách, và sau sau sau đó nữa là âm thanh nước miếng đánh nhau.

Wow, vậy cũng được sao?

Đoan Mộc Mộc nhẹ đóng nắp bồn cầu lại, cả người đứng lên trên, không nên gấp gáp, trời ạ, đang truyền trực tiếp xuân cung đồ tại hiện trường a. . . . . .

Người phụ nữ đứng, bộ ngực lớn lộ ra ngoài, người đàn ông một tay đang ôm phía trên, xoa nắn thành những hình dạng bất thường không chút nào thương tiếc, nhìn xuống chút nữa, hai chân người phụ nữ móc ngang hông người đàn ông, mà người đàn ông thì đang đâm vào ——

Cái gì? Hình như anh ta không cởi quần?

Không cởi quần cũng có thể làm chuyện đó được sao? Thật đúng là lần đầu tiên Đoan Mộc Mộc nhìn thấy.

Người phụ nữ bị đụng mạnh run rẩy hết cả người, âm thanh phát ra khiến toàn thân người ta cũng nổi da gà, mà người đàn ông đâm vào càng hăng hái, giống như mang theo sức mạnh hủy diệt, Đoan Mộc Mộc đứng nhìn, không biết đã nuốt nước miếng xuống bao nhiêu lần, khuôn mặt nhỏ nanh đỏ bừng tựa như nhuộm hoa đào.

Quá kích động rồi, tình cảnh này. . . . . .

Đột nhiên, cô xuất hiện một ý nghĩ tà ác, lấy điện thoại di động ra hướng về phía hình ảnh kia ghi lại, có cơ hội để cho Đường Tịch Nhan cùng Giảm Ưu nhìn, tuyệt đối còn đã ghiền hơn so với xem phim A.!

Đoan Mộc Mộc đang chụp hăng say, chợt, nghe thấy ngoài cửa có tiếng vang, nhất thời chỉ thấy người đàn ông ôm người phụ nữ xoay tròn hai cái, liền trốn vào phòng vệ sinh sát bên cạnh cô.

Cửa phòng vệ sinh bị đẩy ra, hai người phụ nữ đi tới, thì ra không phải cô đi nhầm nhà vệ sinh!

Đoan Mộc Mộc ngắm nhìn hình ảnh cuối cùng trên màn hình điện thoại di động, bộ dạng phóng đãng của người phụ nữ thật là gây ấn tượng mạnh, chỉ đáng tiếc là không có chụp được chính diện gương mặt của người đàn ông kia.

Thở dài một tiếng, Đoan Mộc Mộc hình như có chút tiếc nuối, biết kịch hay đã đế hồi kết thúc, cô thu hồi điện thoại di động, nhấn nút xả nước bồn cầu rồi sải bước đi ra ngoài.

Phòng vệ sinh bên cạnh nghe được âm thanh này, người đàn ông cau mày, người phụ nữ cũng mặt mày thất sắc, một màn vừa rồi chắc bị nhìn thấy hết rồi!

"Mộc Mộc! "Nghe có thiếng gọi, Đoan Mộc Mộc mới ra khỏi nhà vệ sinh bèn co cẳng chạy.

Tại sao lại là anh ta? Thật đúng là âm hồn bất tán a!

"Mộc Mộc, anh yêu em, gả cho anh đi?" Nam sinh đuổi theo cô là bạn học cùng đại học - Hồ Tiểu Liệt.

"Mộc Mộc. . . . . ." Bức tường người đông nghịt chặn mất đường trốn chạy của cô, Hồ Tiểu Liệt đã đứng ở trước mặt cô, trong tay đang cầm một bó hoa tươi, một gối quỳ trên mặt đất.

Nhìn tình cảnh này, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy trước mắt như có một đám quạ đen bay qua, trên đời này chuyện cô ghét nhất chính là cái loại đàn ông cầu hôn rêu rao việc cầu hôn, giống như sợ toàn thế giới không biết vậy.

"Gả cho anh đi, Mộc Mộc! Anh yêu em!" Ánh mắt Hồ Tiểu Liệt trong suốt và sáng bóng như kim cương nhìn cô.

Làm sao đây? Đoan Mộc Mộc dậm chân, xem ra trực tiếp từ chối đã không được rồi, bởi vì nếu từ chối anh ta lần nữa, thì cũng đã là lần thứ tám mươi tám rồi, lần này việc cần làm là khiến anh ta hoàn toàn chết tâm luôn!

Phía sau bức tường người bị đẩy ra, một cỗ hơi thở mạnh mẽ xông thẳng tới, dựa vào khứu giác nhạy cảm, Đoan Mộc Mộc lập tức liền xác định người đàn ông tới ở sau lưng là một người đàn ông mạnh mẽ, vì vậy thân thể nhỏ bé liền xoay một cái, đôi tay đã ôm cổ của người đàn ông người đàn ông: "Anh yêu, sao giờ anh mới đến?"

Một màn này quá đột ngột, bị chấn động không chỉ là người đàn ông bị ôm, còn có cả những người xem ở hiện trường, mà Hồ Tiểu Liệt đang quỳ trên mặt đất càng thêm hai mắt trừng trừng, nhìn một màn này với vẻ không dám tin.

Đoan Mộc Mộc hướng về phía Hồ Tiểu Liệt đẹp trai cười một tiếng: "Bạn học Tiểu Liệt, cậu thấy rồi đấy, đây là của vị hôn phu của tôi, hơn nữa tôi đã có bảo bảo (BB) của anh ấy." Nói xong, cô còn kéo bàn tay to lớn của người đàn ông xoa cái bụng phẳng lì của mình.

Hỗn loạn, tất cả mọi người đều nhốn nháo hết rồi. . . . . .

Đoan Mộc Mộc thừa dịp mọi người đang nhốn nháo này, lôi người đàn ông bỏ chạy, cho đến khi khuất tầm mắt của mọi người, cô mới buông tay mình ra, nhưng cũng trong giây phút đó bị người đàn ông đè vào trên tường, thân thể anh ép chặt cô: "Người phụ nữ này, cô đang chơi trò gì thế?"

Âm thanh trầm thấp uốn lượn giống như tiếng chuông cổ ngàn năm, đi thẳng vào lòng người, còn có gương mặt hoàn mỹ của anh quả thật sánh ngang với các tượng thần Hy Lạp, áo sơ mi hiệu Amani màu đen kinh điển, cổ áo rộng mở, lộ ra làn da màu lúa mạch, vô cùng hấp dẫn, chỉ tiếc là, trên đó in lên một cái vết màu tím rất lớn. . . . . .

Có gian tình!

Dường như trong nháy mắt, Đoan Mộc Mộc liền nghĩ đến một màn vừa diễn ra trong phòng vệ sinh, sẽ không phải là người đàn ông này chứ? Nhìn kỹ lại, trời ạ, chính xác, bởi vì vừa nãy nhìn thấy bóng lưng nam chính là mặc một cái áo sơ mi màu đen và một cái quần tây màu xám tro.

Oa! Thật ghê tởm!

Không ngờ cô lại tìm phải một người đàn ông đàng điếm để chịu tội thay như vậy , Đoan Mộc Mộc hối hận a, chỉ có điều cô còn chưa kịp biểu hiện thái độ hối hận, liền vang đến bên tai một giọng nữ bén nhọn: "Các người đang làm gì đấy?"

Một người phụ nữ có mái tóc màu vàng óng dài đến eo, đứng giữa bọn họ, đôi mắt đẹp hình quả hạnh của người phụ nữ như muốn phun ra lửa, Đoan Mộc Mộc trừng mắt nhìn định giải thích, liền nhìn thấy trongđôi mắt đẹp của người phụ nữ có một thứ chất lỏng y như trân châu rơi xuống.

Một giây trước là lửa, một giây sau là nước, kỹ thuật diễn xuất của người phụ nữ này cũng quá điêu luyện đi chứ?

Đoan Mộc Mộc còn chưa kịp phản ứng, thân thể cao lớn đè ép cô đã rời đi, đuổi theo người phụ nữ vừa chạy đi: "Y Nhiên, Y Nhiên. . . . . ."

Người phụ nữ kia đối với anh ta có lẽ rất quan trọng đi, bằng không sao lại khẩn trương như vậy?

Đại não của Đoan Mộc Mộc xoay chuyển rất nhanh, sau đó kéo lại quần áo đã bị nhăn nhúm của mình, lại liếc mắt nhìn hướng người đàn ông chạy đi, sau đó bước đi

Cô hoàn toàn không biết một màn này sớm đã bị đám chó săn núp trong bóng tối chụp lại.

Sai lệch múi giờ đối với Đoan Mộc Mộc mà nói là chuyện thống khổ nhất, mà chuyện khiến cô căm tức nhất là đang sai lệch múi giờ thì điện thoại di động vang lên ——

"Alo" Âm thanh của cô giống như đang còn bay lượn ở ngàn dặm xa xôi.

"Đầu gỗ, cậu lên trang đầu báo giải trí rồi!" Người nói chuyện là Giảm Ưu, người bạn đáng tin cậy của cô.

"Ừm!" Cô đáp một tiếng, sau đó trực tiếp cúp điện thoại, trong lòng còn mắng một câu nha đầu chết tiệt kia dám phá mộng đẹp của ta, sau đó tắt máy.

Đối với nội dung vừa rồi trong điện thoại, một chữ cũng không lọt vào tai cô.

"Bang bang!" Hình như vẫn chưa ngủ được mười phút, tiếng gõ cửa đáng ghét lại vang lên, cô nổi giận trực tiếp dúi đầu vào trong gối nằm, nhưng âm thanh bất đắc dĩ này vẫn kéo dài, giống như nếu không mở cửa sẽ phá cửa mà vào.

"Ba, mở cửa!" Cô rống, nửa ngày nhưng không thấy tiếng đáp lại, tiếng gõ cửa vẫn còn kéo dài.

Rốt cuộc cô không thể không rời đi tấm chăn ấm áp để đi mở cửa, nhưng khi chứng kiến người đứng ngoài cửa thì thoáng chốc sáu hồn cũng bay mất.

Ai ya. . . . . .

Một người đàn ông áo đen, cao lớn đúng tiêu chuẩn 1m8, hơn nữa toàn thân đều đen, người này đang đóng phim bom tấn của Mỹ sao?

Đoan Mộc Mộc nuốt nước miếng, mới nghe được âm thanh của mình, "Anh..anh tìm ai?"

"Xin hỏi cô là Đoan Mộc Mộc sao?" Một người đàn ông trung niên bước tới, ánh mắt tinh nhuệ lướt trên người cô, sắc bén đến độ khiến cho sau lưng người ta căng lên.

"Vâng, các người là. . . . . ." Đoan Mộc Mộc còn chưa hỏi xong, đã bị cắt ngang.

"Làm phiền cô Đoan đi theo chúng tôi một chuyến!"

Đoan Mộc Mộc bị ‘mời’ đến một biệt thự có kiến trúc bề ngoài giống như cung điện, trên người cô vẫn đang còn mặc áo ngủ hình mèo Kitty đáng yêu, giờ phút này đối mặt một đám người có vẻ mặt nghiêm túc và khí chất cao quý ngồi trên ghế salon, cô có cảm giác như một nữ hầu gái đang được hoàng gia thẩm duyệt

Giật giật môi, cô vừa muốn mở miệng, liền nghe trong phòng vang lên một giọng nói uy nghiêm: "Cô Đoan, ngồi đi!"

Mời cô ngồi? Liếc nhìn chiếc ghế salon bằng da khảm ngọc trai màu trắng, cô thật sự là không có dũng khí, vật này vừa nhìn đã biết là có giá trị xa xỉ, lỡ ngồi bị hư cô không thể bồi thường nổi, nếu ngồi dơ bẩn, cô cũng không lau được.

"Không cần, không cần, " cô liên tiếp khoát tay, nhìn về phía bà lão đang nói chuyện với mình, mái đầu bạc trắng giống như tơ, sắc mặt trắng hồng, vì được chăm sóc bảo dưỡng kỹ lưỡng nên nhìn chỉ như hơn ba mươi tuổi, tuy nhiên ánh mắt kia đặc biệt sâu thẳm, giống như một đầm nước sâu đang lẳng lặng chảy, ai mà nhìn thấy bà, cũng sẽ bị hút vào con sóng gợn lăn tăn trong, dù có muốn giãy giụa cũng vô ích.

"Cô mang thai đứa bé của An Thần?" Một người đàn ông trung niên cũng ngồi trên ghế sa lon, rất uy nghiêm, bình tĩnh.

Cái gì mà đứa bé? Đoan Mộc có chút ngơ ngẩn, hoàn toàn quên mất chuyện xảy ra ở sân bay bữa trước.

Phịch!

Một cuốn tập san giải trí bay tới trước mặt cô, trong đó có một tấm hình cô đang kéo người đàn ông kia. Phía trên tấm hình có một dòng tít rất to——

Thiếu chủ Lãnh Thị kiếm niềm vui mới, phơi bày chuyện có thai!

Thì ra là cái này?

Đoan Mộc Mộc lắc đầu liên tục, "Không phải vậy, đây đều là hiểu lầm, hiểu lầm!"

"Hiểu lầm?" Người đàn ông ngồi trên ghế sa lon cười lạnh, "Tin tức này báo chí, TV và internet đều đăng mà có hiểu lầm!"

À?

Đoan Mộc Mộc vô cùng choáng váng. . . . . .

Không thể nào?

"Cô Đoan, cô đã có mang cốt nhục của nhà họ Lãnh chúng ta, hơn nữa chuyện này đã bị loan tin bởi các phương tiện truyền thông, cho nên chuyện này chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm về vụ việc này." Bà lão tiếp lời.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu lia lịa như muốn vứt bỏ những chuyện mơ hồ này, cô muốn giải thích, nhưng nhất thời không biết bắt đầu mở miệng từ chỗ nào. Nếu cô biết người đàn ông bị cô kéo tới chịu tội thay là thiếu gia của Lãnh thị, thì cô thà rằng đồng ý lời cầu hôn của Hồ Tiểu Liệt cho xong.

"Thưa phu nhân. . . . . . Không, thưa bà không phải như vậy đâu ạ. " Đoan Mộc Mộc há mồm: "Cháu không mang thai cốt nhục của nhà họ Lãnh các người, chuyện này chỉ là một hiểu lầm, là một vở kịch."

"Vậy sao?" Bà lão chợt cười một tiếng, nhưng nụ cười này không hiện trong đáy mắt của bà: "Cho dù không mang thai cũng không sao, kết hôn, hai đứa tự nhiên sẽ có con."

Kết hôn?

Lần này Đoan Mộc Mộc còn chưa kịp mở miệng, đã nghe phía sau truyền đến một giọng nói vô cùng lạnh lẽo âm u: "Cháu sẽ không kết hôn với cô ta!"

Xoay người, thấy Lãnh An Thần vẻ mặt lạnh lẽo đi vào, tay còn dắt theo một người phụ nữ, chính là cô gái tên Y Nhiên ở sân bay ngày đó, thấy bọn họ, Đoan Mộc Mộc giống như thấy được cứu tinh, vội vàng chạy tới, "Vừa đúng lúc, anh giải thích một chút cho họ biết đi."

Đôi mắt Lãnh An Thần hung hăng quét qua gương mặt của Đoan Mộc Mộc, ánh nhìn như rắn độc di động, khiến toàn thân cô nhất thời run lên,còn anh đã ôm lấy người phụ nữ của mình đi ngang qua bên người cô: "Bà nội, cháu chỉ muốn cưới Y Nhiên, những người phụ nữ khác cháu không cần!"

Phòng khách to như vậy mà yên tĩnh đến độ chỉ cần một cây kim rơi xuống đất cũng có thể phát ra tiếng nổ rung trời, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy không khí xung quanh mình trở nên rất mỏng manh, có chút không chịu nổi không khí như vậy, cô vội vã mở miệng: "Đúng rồi đúng rồi, tôi cũng không muốn kết hôn!"

"Không thể thuận theo ý các người được!" Ngữ khí xuất ra khỏi miệng bà lão tóc bạc, uy nghi và lạnh lẽo thấu xương giống như một bậc Đế Vương, khiến cho mọi người nhất thời không phân biệt rõ được là đang nói với Đoan Mộc Mộc hay đang nói với Lãnh An Thần , nhưng bất luận là nói người nào, thì kết quả cũng đều giống nhau ——

Kết hôn!

Bình luận

Đánh giá

4.8 sao (4 lượt)
Tìm kiếm
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc - Chương 02
Lên đầu trang NgonTinh24