‹ Trước Sau ›

Chương 68: Đại Kết Cục


Lúc về đến nhà, cửa vừa mở thì Tiểu Bát đã phi ra, “Ẳng! Ẳng! Ẳng!” Nó vây quanh Ninh Mật Đường xoay vòng vòng, rất nhớ cô.

“Tiểu Bát.”

Ninh Mật Đường ngồi xổm, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve những nếp nhăn của nó, cười hỏi: “Lâu rồi không gặp, có nhớ tao không?”

“Gâu gâu gâu!”

Tiểu Bát vui sướиɠ phe phẩy đuôi, dụi đầu vào lòng bàn tay cô.

“Đường Đường, em đừng chạm vào nó.” Mạc Hoài trừng mắt với Tiểu Bát.

“A Hoài, hình như Tiểu Bát gầy đi rồi.” Trước đấy còn tròn vo, rõ ràng đã gầy đi.

Nhìn đi, con chó ngu xuẩn lại còn vươn đầu lưỡi ɭϊếʍ ngón tay trắng nõn của cô, anh nháy mắt lạnh như băng sương, nhấc chân đá văng nó ra, “Cách xa chút, Đường Đường là của tao.”

“A Hoài, thời gian này có phải anh không chăm nó đúng không?”

Ánh mắt ghét bỏ nhìn thoáng qua con chó đang lăn vài vòng trêи đất, vừa xấu vừa ngu ngốc, Mạc Hoài lắc đầu, kiên quyết nói: “Ừm.” Mấy tuần này không tìm thấy Đường Đường, mỗi ngày anh đều đau lòng muốn chết, làm gì có thời gian quan tâm con chó xấu xí ngu ngốc này sống chết thế nào. Nhưng mà sinh mệnh của nó thật ra cũng rất kiên cường, một tuần không ăn vẫn có tinh thần yêu đời.

Nhưng có điều mà Mạc Hoài không biết, đó chính là mỗi lần Tào Dương đến kiểm tra anh, đều sẽ chuẩn bị đồ ăn cho Tiểu Bát, nếu không đúng là nó chết đói mất. Đôi mắt đen như mực mang theo ánh sáng, Mạc Hoài tìm lý do: “Nó nhớ em nên mới gầy.”

Nói rồi, anh đặt tay còn lại của cô lên mặt mình, giọng nói đầy tủi thân, “Đường Đường, anh cũng rất nhớ em, em nhìn xem có phải anh cũng gầy đi rồi không?” Anh không ngừng cọ mặt vào lòng bàn tay cô, động tác làm nũng không khác gì Tiểu Bát.

“Ừm, gầy.”

Ninh Mật Đường đau lòng nhìn gương mặt tuấn tú càng thêm góc cạnh của anh,đầu ngón tay miêu tả những nét hoàn mỹ trêи gương mặt này, “Anh lại không ngoan ngoãn ăn cơm.”

“Em không ở nhà, anh không nuốt nổi.”

Giọng anh khá nghiêm túc, “Siêu siêu nhớ em luôn.”

Tim Ninh Mật Đường rung động, ngứa như bị kiến cắn, vừa đau vừa ngứa. Cô trầm mặc một lúc, thấy trong con ngươi của anh ngập tràn ảnh ngược của mình, chỉ có một mình cô.

Lòng cô mềm đến rối tinh rối mù.

Cô nhón chân, hôn lên một bên má anh, “A Hoài…..”

Mạc Hoài nghiêng mặt sang bên còn lại, hất hàm với cô, “Còn bên này cũng muốn này.”

Ninh Mật Đường cười cười, chủ động phối hợp với động tác của anh.

Hôn qua hôn lại vài cái, Mạc Hoài mới vừa lòng. Anh chớp đôi mắt đen nhuận ướt, nói: “Đường Đường, em nghỉ ngơi đi đã, ngày mai anh nói với em cái này.”

“Hả?’

“Ngày mai em sẽ biết.” Nói xong anh nắm tay dẫn cô về phòng, hoàn toàn coi thường Tiểu Bát đang gầm sủa không ngừng.

Thấy Ninh Mật Đường và Mạc Hoài rời khỏi đây, Tiểu Bát lê cái chân què đi theo phía sau họ, sống chết quấn lấy Ninh Mật Đường. Mạc Hoài không có kiên nhẫn lại đá nó, nó lăn lông lốc ra xa hơn.

Hừ, dám to gan lớn mật muốn quấn lấy Đường Đường của anh, quả thực là tội đáng muôn chết cả vạn lần.

Tiểu Bát lăn vài vòng trêи sàn, tới khi ʍôиɠ chạm đất mới dừng lại. Nó cụp lỗ tai, con ngươi tròn xoe chuyển động, thấy cửa bị đóng lại, có chí mà không có lực đành ghé lên mặt lên sàn, ai oán kêu rên: “Ẳng ăng!”

…..

Sau khi tỉnh lại vào ngày hôm sau thì trời đã sáng lắm rồi, bầu trời không còn xám xịt, tuyết không còn rơi, xung quanh là bầu trời xanh lam không thấy gợn mây.

Nhìn trần nhà trắng trắng, Ninh Mật Đường chớp mắt một cái, tỉnh ngủ luôn, nhớ ra mình được Mạc Hoài cứu về rồi.

Môi căng mọng mím lại, ừm, cô nhớ anh quá.

Thay quần áo xong, vừa mới mửa cửa phòng thì cô bị dọa sợ.

Cô ngạc nhiên nhìn người đàn ông trước mặt mình: “Chào buổi sáng, A Hoài.” Mạc Hoài với dáng người cao lớn thẳng tắp đang đứng ở lối nhỏ trước cửa phòng, chiếm toàn bộ lối đi.

“Chào buổi sáng.”

Người đàn ông chào lại cô, giọng nói dễ nghe. Anh vội vàng không chờ nổi nữa phải cầm tay cô, hôn trán cô, “Tối qua ngủ ngon không em?”

Môi Ninh Mật Đường cong lên, cười xinh đẹp, “Ngủ rất ngon.”

“Đường Đường, em đói bụng không? Anh làm bữa sáng cho em này.”

“Anh nấu bữa sáng? A Hoài, anh giỏi quá đi!”

Mạc Hoài có chút đắc ý, “Đường Đường, nếu em cảm thấy ăn ngon thì sau này ngày nào anh cũng làm bữa sáng cho em, được không?”

…..

Anh nói liên miên không ngừng, dắt cô đến phòng bếp.

“Được.”

Ninh Mật Đường thuận theo động tác của anh, vô cùng nhẫn nại trả lời những vấn đề anh đề cập tới.

Cô gái ngoan ngoãn nhu thuận, dịu dàng đến cực điểm khiến môi mỏng của Mạc Hoài không nhịn được lại phải cong lên.

Anh kéo ghế, ngồi bên cạnh cô, đặt một bát cháo trắng tới cạnh tay cô, “Đường Đường, cháo để một lúc rồi, không nóng đâu.”

“Anh ăn chưa?”

Mạc Hoài lắc đầu.

“Vậy anh và em cùng ăn, được không?” Giọng Ninh Mật Đường dịu dàng vô cùng.

“Được.” Mạc Hoài lạnh lùng vốn đã không ở đây, chỉ còn một Mạc Hoài như gió xuân ấm áp.

Tốc độ ăn của Mạc Hoài khá nhanh, vậy nhưng tướng ăn như vậy không hề ảnh hưởng đến khí chất ưu nhã của một vị vua như anh, anh đặt chiếc đũa xuống, ánh mắt chăm chú nhìn miệng nhỏ của Ninh Mật Đường đang hoạt động, cô ăn uống khá nhã nhặn. “Đường Đường, anh xúc cho em nhé?”

Anh nói làm cô không kịp tưởng tượng, làm cô cầm cái thìa trong tay đứng hình, nhanh chóng từ chối, “Em tự ăn được.”

“Tiếc ghê…”

Đôi mắt đen bóng của Mạc Hoài đầy tiếc nuối, biểu tình không cần nói ra cũng biết là anh đang ấm ức.

Giải quyết xong bữa sáng, Ninh Mật Đường lấy ít thức ăn cho chó ra đút cho Tiểu Bát.

“Đường Đường, em lấy một ít ra là được.” Mạc Hoài ngồi một bên, không có nhẫn nại trừng mắt nhìn Tiểu Bát, bực, vừa ngu vừa xấu, đã vậy còn tham ăn, khiến anh không tài nào thích nổi.

“Có rất đói bụng đúng không anh?”

Tiểu Bát rất sốt ruột khi được ăn, dẩu ʍôиɠ lắc lư, ăn từng chút từng chút một.

“Lúc nào chả là bộ dáng tham ăn chứ.” Mạc Hoài không chờ nổi phải nói. “Đường Đường, đừng dỗ nó, em quan tâm anh đi.” Anh lôi kéo Ninh Mật Đường, như thể đã chờ đợi rất lâu rồi, sốt ruột đi đến thư phòng.

Ánh sáng trong thư phòng khá trầm, máy sưởi lại bật ở mức lớn làm cả người ấm áp khoan kɧօáϊ.

Ninh Mật Đường nhìn tranh vẽ treo trêи tường, im lặng thật lâu không nói.

“Thích không em?”

Mạc Hoài ôm cô từ phía sau lưng, không nhìn được biểu cảm của cô hiện giờ, anh hơi khẩn trương chờ mong.

Ninh Mật Đường không đáp lại.

Đôi tay ôm cô của Mạc Hoài siết chặt lại, do dự mãi mới mở miệng, “Nếu em không thích, anh có thể sửa lại…”

Trêи vách tường, từ đại hôn đến khi sinh con, con khôn lớn trưởng thành, rồi già đi về tuổi xế chiều, hai người bọn họ vẫn nắm tay nhau như cũ, làm bạn cùng nhau, thời gian có ra sao cũng không thay đổi, nhất là bộ cẩm tú màu lam của anh và bộ màu hồng của cô, lúc nào cũng gắn bó đến bạc đầu giai lão.

Ninh Mật Đường xoay người lại, cô ngước mắt nhìn vào mắt Mạc Hoài, đôi mắt sâu đen như mực của người đàn ông có hơi hoảng loạn còn chưa kịp giấu đi.

“Không phải sửa.”

Giờ này phút này đây, cô vô cùng xác nhận, dù cho từng mất đi ký ức, hay là khi ký ức đã quay về thì Mạc Hoài vẫn chỉ cần cô, đều yêu cô như thế.

Cô giành được tình cảm duy nhất trêи thế giới này của anh, hoàn toàn đại thắng.

Cô ôm lại vòng eo rắn chắc của anh, Ninh Mật Đường ngửa khuôn mặt nhỏ, trong mắt sáng như đầy ánh sao trời, khóe mắt hơi phiếm hồng, môi khẽ mở, giọng nói mềm mại: “A Hoài, em rất thích, cũng rất vui nữa.” Cô tựa đầu vào ngực anh âu yếm cọ cọ, mười phần ỷ lại.

Niềm vui trong ngực sắp tràn ra ngoài tới nơi rồi, vui mừng đến không kịp cản. Giống như khi còn nhỏ, giấu người lớn ăn trộm một viên kẹo ngọt, không muốn chia sẻ cùng người khác, âm thầm lén lút nếm thử, người đàn ông này chỉ thuộc về một mình cô, tư vị hạnh phúc ngọt ngào lan tỏa khiến cô ăn một miếng lại thêm miếng nữa, thỏa mãn không thôi.

Ninh Mật Đường dùng giọng nói dịu dàng đến không thể dịu dàng hơn, dùng ánh mắt long lanh hơn bao giờ hết: “A Hoài, làm sao bây giờ.” Cô nghiêm túc nói: “Em vô cùng yêu anh.”

Cô rất thích, rất rất thích người đàn ông này, thích đến mức muốn lấy mạng cô luôn.

Tim Mạc Hoài đập nhanh mãnh liệt, tình triều xa lạ ập tới, máu sôi trào cuộn dâng.

Mặt mày sạch sẽ thư sinh của anh đẹp mê hồn, còn đẹp và quyến rũ hơn cả gió trời trăng đêm, mắt sáng như bầu trời sao, khóe miệng không kiềm chế được phải nhếch lên, lúm đồng tiền sâu thật sâu hiện rõ, giọng nói trầm thấp đầy đắc ý: “Anh biết.” Đường Đường yêu anh muốn chết.

Trong thư phòng ngập tràn ấm áp, hơi thở ái muội bao lấy, xuôi theo không khí phủ đầy hơi nóng.

Tâm tình Mạc Hoài rất tốt, sóng mắt nhộn nhạo chợt lóe lên, đầu ngón tay anh khẽ nhúc nhích, ôm cô vào lòng mình thật chặt, “Đường Đường, anh dạy em vẽ tranh.”

“Hả?” Ninh Mật Đường khó hiểu nhìn anh.

“Anh dạy em vẽ tranh.”

Nói rồi không chờ nổi, anh dắt cô đến bên thư án, “Em ngồi đây.”

Mạc Hoài kéo ghế ngồi xuống, rồi lại kéo Ninh Mật Đường ngồi lên đùi mình.

“A Hoài?”

Ninh Mật Đường hơi mất tự nhiên, thân mật đến mức này hả, dáng ngồi này làm má cô nóng hôi hổi.

“Ngoan, cứ ngồi thế đi.”

Mạc Hoài ôm cô trong lòng mình và án thư, lấy bút lông trêи giá bút xuống, chấm mực nước rồi nhét vào lòng bàn tay cô. Bàn tay anh to với những đốt ngón tay rõ ràng, thon dài, lòng bàn tay có vết chai hoàn toàn bao trọn lấy bàn tay non mịn nhỏ nhắn như ngọc của Ninh Mật Đường.

“Em không biết vẽ.”

Mùi hương trúc trêи người Mạc Hoài mát lạnh dễ ngửi, không ngừng đánh úp cô, là hương vị độc dược thuộc về anh. Ninh Mật Đường đỏ mặt, nỗ lực bỏ qua cảm giác áp bách đến từ sau lưng.

Mạc Hoài cười cười, chớp đôi mắt sáng mê người, “Không sao, anh cầm tay em vẽ.” Nói rồi khuôn ngực rắn chắc dán tới lưng cô, đầu anh đặt ở cổ cô, môi mỏng hé mở, hô hấp nóng bỏng phả lên dàn da cổ trắng nõn, “Đường Đường, chúng ta cùng vẽ bức, được không?”

Trong thư phòng bật máy sưởi vừa đủ ấm, lúc mới vào Ninh Mật Đường đã cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc váy liền màu trắng gạo. Nhiệt độ nóng rực của cơ thể người đàn ông xuyên qua lớp váy mỏng manh, thấm vào da thịt cô. Ninh Mật Đường nắm cán bút, đầu ngón tay siết lại, thấp giọng lên tiếng: “Tùy anh.”

Bút mực đi những nét trêи giấy trắng, nét vẽ có lực, hạ bút như thần, chỉ vài nét ít ỏi đã phác họa được hình dáng ban đầu của người con gái.

“Lợi hại ghê.”

Ninh Mật Đường cảm thán, chỉ vời vài đường cơ bản mà hình dáng nhân vật đã rõ rồi.

Cô bắt đầu thấy hứng thú, bắt đầu chuyên tâm nhìn cánh tay bị kéo của mình đưa ngòi bút nhảy múa trêи nền giấy trắng, mà vứt luôn chuyện mình đang thẹn thùng vì ngồi trêи cặp đùi căng chặt của Mạc Hoài.

Không bao lâu trêи tờ giấy đã hiện lên dáng vẽ quyến rũ của người con gái, vành tai mượt mà nhỏ nhắn rõ ràng, Ninh Mật Đường cắn môi, hỏi: “Vẽ em à?”

Mạc Hoài dán vào da thịt non mịn nơi cổ cô, ʍôиɠ mỏng khẽ nhúc nhích, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai: “Ừ.”

Anh ôm Ninh Mật Đường chặt vào trong ngực, môi mỏng bắt đầu như có như không đụng chạm vào da cô, sau đó lại theo cần cổ thon dài leo lên vành tai, hơi nở nóng rực phủ lấy, anh không nói hai lời đã ngậm lấy thùy tai mượt mà đáng yêu vào trong miệng.

“A.”

Lỗ tai đột nhiên bị ướt, hơi ấm trong miệng của anh khiến Ninh Mật Đường sợ tới mức thở nhẹ ra tiếng, cả người căng thẳng.

Cô hơi giãy giụa, cảm giác được cánh tay Mạc Hoài siết hơn, ngay sau đó thân mình mềm nhũn mặc anh định đoạt.

Thùy tai bị ɭϊếʍ ʍút̼ khiến cô rất ngứa, cảm thấy nóng nực tê lại truyền đến làm Ninh Mật Đường không nhịn được run rẩy. Đôi mắt cô lóng lánh sóng như sắp thành nước, ánh mắt chạm đến ngòi bút mới phát hiện, thời gian vừa trôi, trêи giấy vẽ đã có thêm người khiến mặt người con gái ửng hồng.

Dáng người đàn ông cao lớn, thân mật kề sát rồi đè nàng lên trường kỷ. Váy lụa rơi xuống đất, đai dài nàng mặc tuột xuống, dính trêи lưng chàng, hai người đó làm gì không cần nói cũng biết.

Tay cô ngừng lại, không muốn vẽ nữa.

“Không phải nói vẽ tranh xuân dài sao?”

Ninh Mật Đường thẹn thùng hỏi anh, gương mặt trắng đã nóng bừng, cô cảm nhận được hàm răng anh đang không ngừng cọ xát thịt mềm chỗ vành tai.

Mạc Hoài ɭϊếʍ nốt ruồi son trêи vành tai cô, chậm rãi giải thích: “Ừm, xuân ý dạt dào, nhất ý động tình, khi ngủ ngon.” Nói rồi thân thể lại gần sát lại cơ thể Ninh Mật Đường, không chừa lại một kẽ hở nào, giọng nói ấm ách trí mạng đầy dụ hoặc, bắt đầu lẩm bẩm: “Xuân gặp sắc, liễu đung đưa, hoa tâm động. Tình nồng ý đậm, uyên ương gặp gỡ…”

“Đừng đọc nữa.”

Vốn định làm bộ nghe không hiểu, nhưng người đàn ông càng nói càng lộ liễu, làm mặt Ninh Mật Đường đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu, cô xoay người muốn che miệng anh, nhưng đối phương còn đang bận ngậm vành tai cô, cô không ra tay được.

Mạc Hoài thấp giọng cười, “Đường Đường, bịt tai trộm chuông là hành vi không tốt.”

“Anh đặt em xuống đi, không vẽ nữa.” Ninh Mật Đường hơi bực, mặt đỏ như trái táo, cả người vừa nóng vừa mềm, vị trí bên dưới thay đổi thế nào cô là người rõ ràng nhất, quả thực khiến cô ngồi cũng không xong.

Môi Mạc Hoài khẽ nhếch, vẫn ɭϊếʍ lấy vành tai ửng đỏ ướt át kia, trêи mặt còn nhiễm sắc, anh mất giọng không nói được, sau đó mới ậm ừ: “Không được.”

Anh mổ lên môi cô mấy phát, “Chẳng lẽ em không nhìn ra sao?” Anh cử động bên dưới chạm vào cô, “Đường Đường, anh đang cầu hoan.”

Mặt Ninh Mật Đường đỏ bừng trong nháy mắt.

Người đàn ông thẳng thắn thành khẩn nói ra, còn có động tác ám chỉ làm Ninh Mật Đường hoàn toàn sửng sốt, “Anh…”

Mạc Hoài nặng nề mổ lên môi cô, trong mắt lóe lên, khuôn mắt tuấn tú chứa đầy vẻ khát cầu, “Có được không?”

Ninh Mật Đường mờ mịt không biết làm sao, đôi mắt đen nhánh đầy ngạc nhiên, cô không biết phải đáp lại thế nào.

Mạc Hoài nắm lấy tay nhỏ của cô, đầu ngón tay trắng thon dài, móng tay mượt mà khỏe mạnh, rất đẹp mắt. ANh nhéo ngón tay, vừa vui mừng vừa hoảng loạn, do dự hỏi lại lần nữa, “Đường Đường, có thể không em?”

Ninh Mật Đường nhìn anh không nói một lời.

Mạc Hoài dùng hành động phá tan mọi thứ, đưa ngón tay cô vào miệng mình, mí mắt ngước lên, có vài phần làm nũng: “Hôm qua anh đã nghĩ muốn cùng em hoan hảo, nhưng sợ em còn mệt… Đường Đường, anh muốn cùng em hòa hợp.” Tóc ngắn của anh che đi vành tai đỏ bừng, “Mỗi lần ở cùng em, anh đều muốn thế, lúc em không có ở đây anh càng muốn hơn, mỗi ngày đều muốn.”

Giọng anh mê hoặc: “Đường Đường, em có muốn cùng anh nếm thử trái ngọt hương hoa thơm không.”

Mạc Hoài mà làm nũng thì Ninh Mật Đường không cách nào chịu được, chỉ có thể mềm lòng.

Cô rút tay về, đầu ngón tay ướt át làm tim cô run bần bật. Lông mi đen dài bất an chớp mấy cái, cô nhỏ giọng mắng, “Anh đừng nói nữa…”

Cô đầu hàng.

Trong thư phòng quá yên tĩnh, hơi trở triền miên quấn quanh toàn bộ. Ánh sáng ban ngày xuyên qua cửa kính sát đất chiếu vào trong, rọi lên bóng dáng triền miên của đôi lứa.

Mạc Hoài mở to đôi mắt nóng rực hút người, ánh mắt tối tăm không thấy đáy, làm người ta trầm luân vào tình ɖu͙ƈ, anh bóp eo Ninh Mật Đường, giam cầm cô trong ngực mình, nóng vội hôn không biết mệt mỏi. Môi răng quấn quít, chặt chẽ không rời.

Cánh môi căng mọng như mật đường, bị người đàn ông ngậm lấy ɭϊếʍ ʍút̼, hận không thể ăn sạch sẽ. Ninh Mật Đường ngoan ngoãn ngửa mặt, phối hợp với động tác để anh đoạt lấy, hôn đến hung ác, thi thoảng cô cũng sẽ rêи thành tiếng.

Mạc Hoài đẩy đầu lưỡi dây dưa, lưu luyến kịch liệt vòng quanh. Rồi sau đó đầu lưỡi lại bắt đầu ngao du bốn phía trong miệng cô, mỗi một nơi đều mềm mại, không buông tha góc nào.

Nước bọt trong miệng bị anh chiếm hết, đến cả hơi thở cũng bị cướp đi. Đầu Ninh Mật Đường mờ mịt. Miệng bị anh nghịch đến đau, cô chỉ có thể ngoan ngoãn đưa đầu lưỡi ra tùy ý Mạc Hoài kéo đẩy, tinh tế nhấm nháp.

Hai người càng ngày càng dính sát vào nhau.

Cả người Mạc Hoài căng chặt, cô gái trước ngực mềm mại dựa vào khuôn ngực rắn chắc của anh, quả thực là tra tấn ngọt ngào.

Qua hồi lâu, anh lui lại, hơi thở nặng nề, đặt người con gái trong lòng lên bàn sách.

Ninh Mật Đường hoàn hồn lại, cô ngồi trêи án thư, chân bị tách ra đặt hai bên eo anh, không có chút sức lực nào, “A Hoài?” Giọng nói run run, hai tay run rẩy ôm lấy cổ anh.

Mạc Hoài bóp eo thon của cô, đẩy sát vào người mình. Người con gái trong ngực mình có sắc mặt tươi mới hồng hào, đôi mắt chứa ánh nước, môi hồng khẽ nhếch mê người đến cực hạn.

Mắt đen lập tức tối sầm xuống, không thấy đáy.

“Ngoan, đừng nhúc nhích.”

Anh cúi đầu tiến tới, môi lưỡi giao nhau, một tay khác đẩy cao làn váy trêи chân cô đến bên hông, ngón tay thon dài cứ thế tiến vào…

Ninh Mật Đường run tay đến lợi hại, một lần lại thêm một lần phải ôm lấy bả vai anh, vừa rũ xuống lại kéo lên, chỉ có thể mềm mại thành tiếng, rõ ràng là bị bắt nạt thảm luôn.

…..

Bóng đêm càng khiến cho bầu không khí thêm yên tĩnh.

Ninh Mật Đường không thoải mái mở mắt, chân giật giật, lại phát hiện chân mình bị quấn lấy không cử động được. Cô muốn rời giường mới phát hiện một bên ngực bị nắm lấy, toàn bộ được lòng bàn tay anh bao phủ.

Cô đỏ mặt, duỗi tay lấy tay anh đang nắm ra.

“Đường Đường.”Mạc Hoài ôm người vào ngực, giọng nói trầm khàn, mười phần gợi cảm, mang theo sung sướиɠ và thỏa mãn, “Em tỉnh rồi.”

“Ừ.”

Bên tai Ninh Mật Đường ửng hồng, cô không biết phải đối mặt với cái nhìn chăm chú của anh thế nào nữa, từ ban ngày cho đến đêm khuya, anh cứ đòi hỏi không chỉ một lần, lại thêm lần nữa, quả thật rất điên cuồng.

Mạc Hoài đắc ý như gió xuân, hoa tâm nở rộ, anh hôn đỉnh đầu cô, đôi mắt đen bóng phát sáng bắt mắt giữa đêm khuya, “Đường Đường.”

“Ơi?”

“Đường Đường.” Anh gọi bên tai cô.

“Ừ.”

“Đường Đường.”

“Sao thế?” Ninh Mật Đường ngẩng mặt nhìn anh, mơ hồ thấy rõ biểu cảm của anh.

“Anh rất vui.”

Đầu ngón tay Mạc Hoài vuốt ve làn da bóng mịn của cô, “Anh sống lâu vậy rồi mới phát hiện, trêи thế gian này cũng có chuyện sung sướиɠ như đến miền cực lạc, khó trách nhiều người ham muốn chuyện đó đến thế.”

Ngay sau đo, anh nghiêng người đè Ninh Mật Đường ở dưới người mình, “Đường Đường, anh không làm em đau mà, nên chúng ta thêm lần nữa nào.” Anh quá to còn cô lại quá nhỏ, mong muốn lâu rồi cuối cùng cũng được làm, anh không muốn lại làm cô đau nên làm từ từ. Nhân cơ hội này tới luôn đi.

Ninh Mật Đường cắn môi, “Lúc ấy lại nói.” Loại chuyện này đâu nói trước được.

Ngày 30 tết, nhà nhà đều tràn ngập không khí vui mừng.

Ninh Mật Đường đứng bên bàn gói sủi cảo, cô thấy Mạc Hoài cầm chai hồ dán đi tới: “Dán xong rồi?”

“Ừ.” Mạc Hoài rửa sạch tay, rồi quay lại bên người cô, “Vừa nãy người lầu trêи đi qua thấy anh viết câu đối đẹp nên nhờ anh viết cho họ một đôi.”

“Sau đó thì?” Ninh Mật Đường miết chặt mép sủi cảo, sủi cảo trắng trẻo mập mạp được đặt ngay ngắn trêи đĩa.

“Anh viết đẹp nhưng đâu có phải người tùy ý? Đương nhiên là từ chối rồi.” Khóe miệng Mạc Hoài hơi kiêu ngạo, biểu cảm không ai sánh bằng, “Anh chỉ viết câu đối cho nhà chúng ta.”

Ninh Mật Đường dở khóc dở cười, sắp xếp việc cho anh: “Sủi cảo đã gói xong, anh mang vào bếp nấu trước đi.”

Mạc Hoài bê sủi cảo lên, mỗi bước chân đi đều lưu luyến không rời, “Vậy em chờ anh chút anh sẽ quay lại.”

“Được.” Ninh Mật Đường dùng tất cả kiên nhẫn đáp lại anh.

Từ ngày đó, hai người càng trở nên thân mật hơn, anh như một kẻ nghiện, mỗi ngày quấn lấy cô, giờ thì dính liền không muốn tách ra, cô đi đến đâu anh theo đến đó, hoàn toàn khôi phục lại tác phong như khi chưa khôi phục được ký ức.

Chuông cửa đột ngột vang lên.

Ninh Mật Đường vừa muốn ra mở cửa thì người đàn ông trong bếp đã nhanh chân hơn, mắt anh dịu dàng, “Đường Đường, để anh mở cho.”

“Được ạ.”

Tào Dương đứng ngoài cửa, trong tay cầm hộp quà, thấy Mạc Hoài mở cửa, nhanh miệng chào hỏi: “Hoài ca, chúc mừng đêm ba mươi.”

Mặt Mạc Hoài không biểu cảm gì: “Cậu tới làm gì?”

Tào Dương nâng hộp quà trêи tay, “Em tới tặng quà, nhân tiện ăn sủi cảo.”

“Không cần, cậu về nhanh đi.” Mạc Hoài nhíu mày.

“Ơ…”

“Tào Dương tới đấy à?” Giọng Ninh Mật Đường vang ở sau lưng, “Nhanh vào đi, sủi cảo sắp chín rồi.”

“Hoài ca, Ninh tiểu thư bảo chúng ta vào đó.” Khó có khi thấy được Mạc Hoài nghẹn họng, Tào Dương cười nói.

Mạc Hoài không vui đi vào, trở lại bên cạnh Ninh Mật Đường, “Đường Đường.”

“Sao thế anh?” Động tác trêи tay cô không ngừng, liếc mắt nhìn anh rồi giải thích: “Tào Dương sống một mình ở thành bố B, trong công việc lại thay anh chạy hết chỗ này đến chỗ khác, em phải cảm ơn người ta thật nhiều chứ.”

Mạc Hoài nhíu mày, vì thế giới hai người bị quấy rầy, vẫn không vui đâu, nhưng không dám nói thêm gì, sợ cô bực.

Tào Dương tự nhiên ngồi trêи sô pha đùa giỡn với Tiểu Bát, cậu nói với nó: “Khó có khi bá vương nhà mày có bộ dáng nghẹn họng

này.”

“Gâu gâu gâu!” Tiểu Bát kêu vài tiếng.

Không lâu sau chuông cửa lại vang lên.

Mạc Hoài không nghĩ gì ra mở, cho đến khi thấy người đàn ông có dáng người thẳng tắp đứng ngoài cửa, mặt anh lạnh lùng, “Anh đến làm gì?”

“Cô ấy ở nhà không?” Giọng Kiều Tử Nham lạnh nhạt.

“Không ở, anh đến nên cô ấy cố tình đi vắng rồi.” Mạc Hoài chuẩn bị đóng cửa lại.

Kiều Tử Nham chống tay lên ván cửa, “Tôi biết cô ấy ở trong, để tôi nói với cô ấy vài câu.”

“Nằm mơ.” Mạc Hoài quyết đoán từ chối, không cho thương lượng.

“A Hoài? Ai tới vậy?” Ninh Mật Đường đi tới, ánh mắt dừng ở bóng người ngoài cửa, ngạc nhiên, “Cảnh sát Kiều?”

Không khí trêи bàn ăn hơi quái dị.

Tào Dương không phát hiện ra, chỉ vùi đầu ăn sủi cảo, tay nghề của Ninh tiểu thư không tồi chút nào, sủi cảo đầy nhân thơm hương, ăn thêm một bát cũng không ngán.

Mạc Hoài ngồi bên bàn ăn, chướng mắt nhìn hai người, gương mặt tuấn tú căng chặt, rất là không vui. Kéo ghế mình sát vào Ninh Mật Đường, nâng bát sủi cảo đến gần cô, giọng nói dịu dàng: “Đường Đường, em ăn nhiều một chút mới bảo đảm sức khỏe.”

Đũa trêи tay Ninh Mật Đường run lên, vành tai đỏ bừng, “Anh ăn đi, trong bát em vẫn còn.”

Mạc Hoài không hài lòng: “Đường Đường, em ghét nước bọt của anh đấy à?”

“Anh ăn xong chưa?” Ninh Mật Đường cô vô tội, đôi mắt đen nhánh biết thừa anh nghĩ gì.

“Vậy em đưa sủi cảo trong bát em cho anh đi, đợi lát nữa anh múc cho em bá mới.” Mạc Hoài nói như thể đương nhiên.

Ninh Mật Đường không chần chờ, đổ hết quá nửa sủi cảo trong bát mình vào bát của Mạc Hoài, “Không đủ ăn thì em sẽ lấy thêm cho anh, nhé?”

“Ừ.”

Lúc này Mạc Hoài mới sung sướиɠ ăn.

Tào Dương xem màn này đến sửng sốt, miệng khép vào lại mở ra, Ninh tiểu thư thực sự quan tâm và chiều Mạc Hoài quá.

Suốt cả bữa cơm chiều, Kiểu Tử Nham không nói câu nào, yên tĩnh ăn sủi cảo Ninh Mật Đường gói.

Sau khi bữa tối kết thúc, anh ấy mới mở miệng nói với Ninh Mật Đường: “Có thể đưa tôi xuống dưới không?”

“Không thể.”

Mạc Hoài giận trừng mắt, anh biết người đàn ông này không có gì tốt đẹp mà, còn mơ đến Đường Đường của anh.

“Em đưa cảnh sát Kiều xuống một chút.”

“Không cho phép.” Môi mỏng Mạc Hoài nhấp một cái, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng.

“A Hoài.” Ninh Mật Đường dùng giọng mềm mại gọi tên anh, đôi mắt đen nhánh nhìn anh.

“Nhiều nhất mười phút, không thấy em về anh sẽ xuống tìm người.” Mạc Hoài hạ bả vai, đối mặt với Ninh Mật Đường, trước nay anh không phải đối thủ.

Ninh Mật Đường dở khóc dở cười, “Được.”

Đêm nay ánh trăng sáng, nhưng chỉ là trăng khuyết, vậy mà vẫn đẹp mãi không thôi. Từng ngôi nhà trêи tầng truyền đến âm thanh náo nhiệt, nên dù trời đông giá rét cũng không ảnh hưởng đến không khí cô tịch.

“Thấy em còn sống, tốt quá.”

Giọng Kiều Tử Nham phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

“Cảm ơn cảnh sát Kiều đã quan tâm.” Cô đã nghe Tào Dương nói, trước đấy Kiều Tử Nham cũng đi tìm cô, lòng cô rất cảm ơn anh ấy.

“Em có vui không?” Kiều Tử Nham chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ tinh xảo nà, khóe môi có ý cười nhạt, “Tôi hỏi, em ở bên anh ta có hạnh phúc không?” Anh ấy vẫn muốn tranh thủ một chút.

Đời này, ngoại trừ cảnh sát là nghề nghiệp của gia tộc mà anh khao khát, thì còn có người con gái trước mặt này, là người duy nhất khiến anh ấy rung động.

“Có.” Ninh Mật Đường gật đầu.

“Nếu, tôi nói nếu như không có Mạc Hoài, em có chọn tôi không?” Kiều Tử Nham hỏi thẳng.

Ninh Mật Đường im lặng.

“Có không?”

“Không.”

Ninh Mật Đường hoàn hồn, cô quyết đoán từ chối. Cười lắc đầu, “Không có nếu như, nếu thật sự không có Mạc Hoài, như vậy thì yêu hay không yêu làm gì, độc thân là tốt nhất.”

“Tôi hiểu ý em rồi.”

Sâu thẳm trong con ngươi Kiều Tử Nham là bóng đêm, thì ra tranh thủ cũng phải cần cơ hội, mà chỉ một cơ hội nhỏ bé cô cũng không dành cho anh ấy.

“Cảnh sát Kiều, tôi đưa anh đến đây thôi.” Cô nhìn di động, đã qua bảy phút rồi, còn ba phút nữa để quay về, nếu không Mạc Hoài sẽ chạy xuống tìm cô.

Trong mắt cô chỉ có sốt ruột, Kiều Tử Nham thấy anh ấy hoàn toàn không có cơ hội tranh thủ, tim cô đã bị Mạc Hoài chiếm lấy 100%, ngay cả khe hở cũng không muốn cho người khác, chỉ sợ người đàn ông kia chịu tủi thân.

“Được.”

“Hẹn gặp lại, cảnh sát Kiều.” Ninh Mật Đường xoay người, nhanh chân trở về, nghĩ liệu Mạc Hoài có dỗi hay không đây.

Vừa mới đi vài bước, chân cô đã ngừng lại.

“Chưa tới mười phút đâu.” Sao anh lại xuống đây.

Mạc Hoài cất bước qua, mở rộng áo khoác ôm lấy cô vào ngực, “Đường Đường, anh phát hiện mình ngày càng nhỏ mọn, một phút cũng không muốn xa em, không muốn em ở bên người khác. Em, em có ghét anh như vậy không?” Anh hơi bất an.

“Không đâu, em thích thế.” Ninh Mật Đường ngoan ngoãn ở trong ngực anh, ấm áp bao trùm lấy cô, ý cười ngày càng lan rộng, “Mạc Hoài, anh có thể độc chiếm em, về sau em là người mà anh sở hữu.”

Trong nháy mắt, đôi mắt tối tăm của Mạc Hoài sáng bừng lên, đỉnh đầu có muôn vàn pháo hoa cũng không thắng được nửa phần mỹ lệ trong mắt anh.

“Đường Đường, anh muốn cùng em sống thật hạnh phúc.”

“Được ạ.”

~Hoàn chính văn~
‹ Trước Sau ›

Đánh giá

4.8 sao (10 lượt)

Tìm kiếm

Back to Top