NgonTinh24
Menu NgonTinh24

MM, tôi biết dù mình có giành giật thế nào cũng không giành nổi cô. Cô mới hai mươi tuổi, cái gì cũng có, từ nhan sắc, thân hình, còn tôi đã bốn mươi rồi. Nếu so sánh, con gái hai mươi như một quả bóng vậy, lôi cuốn biết bao ngôi sao quốc tế lao theo giành giật. Khán giả ngồi dưới là đàn ông toàn thế giới. Còn tôi như thể viên than chỉ đủ hâm nóng một ấm nước cho người khác và chỉ có người đàn ông có kinh tế kém cỏi mới hỏi tới.

MM, tôi không oán cô yêu chồng tôi nhưng tôi muốn trò chuyện riêng với cô về việc anh ấy có thật lòng yêu cô hay không. Trước khi cô quyết định sống vì anh ấy, cô hãy hỏi rõ anh ấy những câu sau. Nếu câu trả lời đều là khẳng định, tôi sẽ li hôn, tác hợp cho hai người và thật lòng chúc cho hai người hạnh phúc tới đầu bạc răng long. Nếu câu trả lời là phủ định, xin cô hãy suy nghĩ kĩ rồi mới quyết định.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông đã có gia đình, tôi sẽ hỏi anh ấy một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần rằng – anh yêu em nhiều đến vậy, tại sao mỗi lần em nhắc tới chuyện li hôn giữa anh và vợ anh, anh lại lôi ra đủ lí do để thoái thác? Tại sao mỗi lần nhắc tới, anh cứ né tránh úp mở? Nếu anh yêu em, anh phải cho em một danh phận đàng hoàng, không thể để em trở thành một người tình trong bóng tối không dám nhìn mặt trời thế này. Thế nên không phải anh yêu em. Anh chỉ yêu khuôn mặt xinh đẹp và thân hình bốc lửa của em mà thôi.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông có vợ, tôi sẽ hỏi anh ấy một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần rằng – anh yêu em nhiều đến vậy, tại sao những ngày người thân đoàn tụ, anh lại cùng vợ con anh quây quần với cha mẹ, vứt em lại một mình? Anh đã nói với em bao nhiêu lần rằng, em là người anh yêu nhất. Nhưng mỗi lần em cô đơn đứng trước cửa sổ nhớ về anh, thì anh đang ở đâu? Em không thể hiểu nổi, muốn gọi cho anh ngay lập tức. Nhưng vì hình tượng của anh, em chỉ có thể làm một con chim nhỏ bị giam cầm. Em yêu tới mức đau buồn và u uất. Anh có yêu em không? Nếu như yêu, tại sao anh không nhận thấy em không vui vẻ? Anh hoàn toàn không yêu em. Mà dẫu có yêu đi nữa, em chẳng qua chỉ là một thứ bù đắp trong những mệt mỏi về hôn nhân của anh, một thứ tình cảm trống rỗng, chứ không phải là người phụ nữ mà anh muốn trọn đời cận kề.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông có vợ, tôi sẽ hỏi anh ta một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần rằng – nếu anh đã yêu em đến vậy, tại sao khi em có thai, anh không vui sướng điên cuồng, mà lại ủ rũ trầm ngâm rất lâu. Rồi nói không biết bao lần về áp lực sự nghiệp của anh, về người vợ như hắc xoa của anh. Nhưng thật ra anh chỉ có một mục đích là bắt em đi bệnh viện phá đứa nhỏ. Nếu anh yêu em đến vậy, sao nỡ để em nằm trên bàn phẫu thuật lạnh giá, nhìn em và đứa con phải xa rời nhau? Thế nên anh không hề yêu em. Dẫu có yêu, cũng chỉ là yêu cái khoái cảm khi hai cơ thể hòa tan vào nhau.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông có vợ, tôi sẽ hỏi anh ta một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần rằng – nếu anh yêu em, khi em đang nằm trên bàn phẫu thuật, trong cơn đau vò xé tim gan, tại sao anh không cận kề bên em, không thể xin nghỉ phép, nấu cho em một bát canh gà hầm? Anh không có, hoàn toàn không có. Thế nên anh không hề yêu em, chí ít cũng không yêu em như yêu vợ anh. Không phải em ghen. Em cũng là đàn bà. Những chuyện này đều vì giúp anh vui sướng, còn em lại ngập trong đau khổ. Anh yêu em, chỉ cần anh vui vẻ, dẫu em có thịt nát xương tan, em cũng cam lòng. Anh vui sướng, em dẫu đau khổ một chút cũng có nghĩa lí gì? Nhưng em không hiểu, khi em đang chịu đựng đau khổ, anh không có cả lòng thông cảm sơ đẳng nhất. Thời gian đó, anh chỉ gọi điện thoại cho em bảy lần, như vậy cũng đủ nghĩa khí lắm rồi, kêu em chú ý cái này, chú ý cái kia, muốn ăn gì thì mua. Nhưng anh không có ở đây, em có ăn nổi không? Dù sao em cũng là một bà mẹ một nửa, nhưng lại không được chút vui sướng của một bà mẹ. Vì em đã tự tay giết chết con mình. Em đã quá hồ đồ.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông đã có vợ, tôi sẽ hỏi anh ta một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần rằng – nếu anh yêu em đến vậy, sao anh không hiểu cho sự cô độc và khát khao trong lòng em? Tình cảm sâu sắc tới mức con người phải cô độc nhưng kẻ đó là em, chứ không phải anh. Anh mãi mãi luôn có nhiều chuyện quan trọng hơn em cần phải làm. Khi anh hết bận rồi, trái tim em cũng mệt rồi.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông đã có vợ, tôi sẽ hỏi anh ta một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần không cam tâm rằng – chỉ làm người tình trong bóng tối của anh, em từng nghĩ tới tất cả những ngày tháng quang minh chính đại rực rỡ ánh sáng mà vợ anh từng có. Em muốn cùng bạn bè anh uống rượu, đánh bài, nhắn tin, tán phét, đi khiêu vũ… Em muốn xuất hiện trong ngày sinh nhật của mẹ anh với vai chính hoặc vai trò con dâu, không ngại phải dọn bàn sau bữa ăn, em cũng cam tâm tình nguyện.

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông đã có vợ, tôi sẽ hỏi anh ta một trăm lần, một ngàn lần, một vạn lần tự hỏi lòng rằng – nếu anh thật lòng yêu em, sao anh lại có thể nhẫn tâm vứt em một mình trong căn nhà trống trải, lạnh lẽo ôm màn đêm, cô đơn nghe tiếng mưa đêm? Nếu anh thật lòng yêu em, sao anh nỡ để em trằn trọc khó ngủ trong nỗi cô đơn, nỡ để em lẻ bóng một mình, như phượng hoàng mất đôi?

Em thấy anh không yêu em. Thật sự không yêu em. Vậy việc gì em phải làm người tình của anh. Em không oán trách anh. Nhưng em nghĩ, yêu một con người, yêu tới hoàn cảnh này của em, cũng gọi là yêu sao? Cũng gọi là có được gì? Em đã sai ngay từ khi bắt đầu. Anh không thể trở thành người mà em muốn có. Anh có vợ, có con. Niềm vui chung mà các người có luôn nhiều hơn so với nhân vật “kẻ thứ ba” của em. Mặc dù em có quá nhiều nỗi nhớ và niềm vui mà rất nhiều người khác không tài nào lí giải nổi. Mặc dù em vẫn yêu anh nhiều như thế. Nhưng anh vẫn không thể nào chia sẻ tất cả niềm vui và đau khổ của anh với em. Anh và em có quá nhiều bí mật mà vợ anh không tài nào biết được. Nhưng anh và vợ anh cũng có quá nhiều bí mật không thể để em cùng chia sẻ.

Anh nói với em rằng cuộc hôn nhân của anh bất hạnh, vợ anh hung hãn. Em thực sự ngỡ rằng chị ấy là dạng phụ nữ như thể “sư tử Hà Đông”, khi ở bên anh luôn miệng chửi mắng. Nên em thương hại cho một người đàn ông bất hạnh như anh, đã dùng tất cả tình cảm dịu dàng bù đắp cho anh, như chất keo dính chữa trị vết thương trên người anh. Khi anh kể về những mệt mỏi trong công việc, em chính là cái thùng rác cho anh xả stress. Khi anh cần sự dịu dàng của em, em chính là nước. Khi anh khát khao hưng phấn, em chính là đóa hoa lãng mạn. Nhưng khi em cần anh thì sao? Ngoài nỗi cô đơn vô hình, những nhung nhớ không nói nổi thành lời, sự chờ đợi vô vọng, những thề thốt yêu đương giả tạo, còn gì nữa đây?

Thế nên, sau 623 ngày làm người tình bí mật của anh, cuối cùng em cũng hiểu ra được một đạo lí chưa hề rõ trước kia là – không nên dẫm đôi chân tình yêu vào chiếc giày hôn nhân của người khác. Dù cho chiếc giày đó có vừa chân đi nữa, huống hồ em chưa bao giờ đi đôi giày nào anh tặng cho em. Tình yêu cần sự hi sinh, nhưng cũng cần được báo đáp. Nếu không thời gian lâu dần, anh sẽ thấy mình bị người anh yêu thương coi thường, thế nên lại cãi vã, lại giận hờn. Biết bao nhiêu đôi chia ly chẳng phải thời gian đầu cũng cương quyết yêu nhau, bất chấp tất cả như anh với em sao?

Nếu tôi là người tình của một người đàn ông đã có vợ – mà việc gì tôi phải làm nhân tình của một người đã có vợ? Trừ phi đó là những kẻ thiểu năng, vứt bỏ hết trai đẹp có thân thế rõ ràng trong thiên hạ, không thèm yêu. Việc gì phải lao đầu yêu vào cha của một đứa bé gái? Việc gì phải lao vào yêu chồng của người ta?

MM, trước khi cô chính thức chuẩn bị hất đổ vị trí của tôi, tôi đưa ra tình thế trên cho cô tham khảo.

Đánh giá: dùng ánh mắt thưởng thức nhìn lại người đàn ông cô yêu.

Đàn ông trong mắt người đang yêu luôn toàn mỹ, dù đối phương có dáng người không cao, người ngoài nhìn đều thấy không đẹp. Nhưng trong mắt người đang yêu, gã khờ đen thùi lùi cũng là hoàng tử, dù anh ta có nghèo không một xu dính túi cũng không sao. Nếu gã khờ chỉ có mỗi tình yêu thì dù còn một xu cuối cùng, anh ta cũng chịu nhịn đói để dùng đồng tiền đó mua một bông hoa cho nàng hoặc tạo nên một bất ngờ không thể đoán nổi. Thế nên gã khờ trong mắt người đang yêu chính là một con rồng chưa bay, thề suốt đời không lấy ai khác ngoài anh ta, nguyện bên nhau trọn đời dù nghèo mạt kiếp.

Nhưng tình yêu như vậy phần lớn không nghĩ tới thực tế. Cuối cùng không nhờ cha mẹ đòn roi quát mắng thì cũng tự tan rã. Vì trong giai đoạn đang yêu, mọi thứ trong mắt nhau vẫn luôn tốt đẹp. Những tật xấu mà các bà vợ thường mắc phải là: nói nhiều, luôn ghi nhớ mọi chuyện vặt vãnh. Khi chồng gạt tàn thuốc lung tung, vợ luôn theo sát sau lưng mắng mỏ: Anh là đồ con lợn, vừa ăn vừa bậy ra nhà luôn sao? Khi chồng vừa tháo tất, vợ đã nhấc lên kêu ầm: Anh muốn làm chết người hay sao? Khi mẹ chồng tới chơi, vợ sẽ không ngừng than khổ bên tai chồng. Những chuyện mắm muối dưa cà trong cuộc sống, bát đũa lẽ nào không có lúc va chạm xô lệch? Quan trọng là phải học cách khoan dung và nhịn nhường. Nếu xảy ra chuyện, nếu không chủ động tìm ra nhược điểm từ mình và cách thức sửa chữa, lại không ngừng kêu ca, kết quả sẽ là không giải quyết được vấn đề. Trái lại chỉ làm người đàn ông thêm chán nản, phản cảm, tăng mâu thuẫn vốn có lên nhiều lần. Một gia đình vốn đầy mật ngọt sẽ rất dễ bị thiêu rụi nếu cô quá tính toán không nhường. Điều này cũng tạo nên tâm lý phản nghịch trong lòng người đàn ông. Nếu cứ mặc cho chúng tiếp tục phát triển, rất có khả năng tạo nên sự rạn nứt tình cảm.

Có thể thấy rõ, phần lớn cặp vợ chồng trục trặc với nhau thực ra không có mâu thuẫn gì lớn, chủ yếu là những chuyện nhỏ nhặt. Nhưng cũng chính vì những chuyện nhỏ nhặt đó, nếu vợ chồng xử lí không khéo sẽ tích tiểu thành đại, trở thành hung thủ sát hại tình cảm vợ chồng tới mức gia đình tan vỡ, những ngọt ngào ân ái đều bay biến. Thế nên người đàn bà hạnh phúc phần lớn đều hiểu lợi ích của việc “ngoan ngoãn”. Thả con săn sắt bắt con cá rô, coi nhẹ những nhược điểm của đàn ông, chỉ nhìn vào tương lai của họ, hoặc coi những nhược điểm đó là phong cách độc đáo và đặc điểm của anh ấy. Vì đàn ông cũng giống như trang phục, có kiểu dáng đủ loại Cô cũng không ngại coi người đàn ông mà mình lấy là một bộ trang phục theo kiểu đặc biệt. Áo gió có cái đẹp của áo gió, đồ veston có nét phong độ của veston. Coi áo gió là veston, nếu cô chấp nhận thì có gì không được? Học cách sống qua ngày với các ưu điểm của chồng. Như vậy tất cả các ngày của cô chỉ có niềm vui và thỏa mãn.

Đừng ghen ăn tức ở với mẹ chồng, không đòi chủ nghĩa nữ quyền, cùng mẹ chồng yêu chung một người đàn ông, có thể tạo nên liên minh tình yêu, đoàn kết một lòng, trong ngoài hợp tác. Nếu phát hiện chồng có trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, dẫu cô có định treo cổ tự tử trăm lần cũng không có tác dụng bằng mẹ chồng rơi nước mắt một lần. Không tin, cô cứ thử đi. Chiêu này linh nghiệm nhất. Nếu dùng con mắt soi mói nhìn đàn ông, dẫu anh ta có toàn mỹ nhất cũng trở nên lốm đốm. Hãy dùng con mắt thưởng thức nhìn đàn ông, dẫu anh ta có đầy vết nhăn cũng được coi là toàn thân sáng chói.

Người phụ nữ mà tôi yêu quý nhất ơi, cô thích nghe đàn ông khen cô đẹp. Vậy tại sao cô không thể nói thêm một câu với đàn ông rằng: Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất mà em từng gặp. Hoặc có thể câu nói của cô sẽ thực sự tạo nên một người đàn ông tuyệt nhất thế giới. Chẳng phải người ta thường nói đàn ông có hai cuộc đời sao. Một lần khi sinh ra và một lần khi yêu. Lần thứ hai rất quan trọng khi tạo ra một người đàn ông thành công. Hãy dùng con mắt thưởng thức để đối đãi với người đàn ông cô yêu. Hãy tin tôi đi, anh ấy sẽ không để cô thất vọng đâu.

HẾT


Có thể bạn quan tâm:



Bình luận

Đánh giá

4.3 sao (4 lượt)
Tìm kiếm
Ai Là Kẻ Thứ BaAi Là Kẻ Thứ Ba - Chương 24
Lên đầu trang NgonTinh24